Yêu đơn phương thầy giáo vừa chuyển về trường

05/01/2018, Lượt xem: 3899

Chắc kiếp trước tôi có duyên có nợ với thầy giáo nên kiếp này mới yêu đơn phương thầy mà không dám tỏ tình.


Tôi đang học lớp 12 của một trường trung học phổ thông trong thành phố. Bố mẹ tôi nói tôi chỉ cần học được hết lớp 12 thôi, rồi muốn làm gì thì làm? 

ảnh minh họa

Vì khi sinh ra 2 người họ đã chẳng quan tâm đến tôi rồi, bố tôi có người phụ nữ khác còn mẹ tôi ngoại tình. Tôi sống với bà ngoại từ bé, rôi bà cũng mất cách đây 2 năm. Người khiến tôi muốn cố gắng nhất đã bỏ tôi mà đi, kể từ đó tôi lại chuyển về với với mẹ. Tháng này ở với mẹ, tháng sau ở với bố. Tôi được 2 người họ đá qua đá lại như trái bóng.

Suốt ngày nhìn thấy cảnh họ cãi nhau, họ ngoại tình nên tôi chán nản không còn chú tâm vào học hành nữa, tôi bỗng nhiên trở thành học sinh cá biệt của lớp. Chuyện tôi bị ghi vào sổ đầu bài, nói chuyện riêng trong lớp,đánh bạn thâm chí bỏ tiết đi chơi nó là chuyện bình thường.

Các thầy cô giáo bộ môn, cô giáo chủ nhiệm ngán ngẩm khi mời phụ huynh gọi điện mà bố mẹ tôi đều không đến vì họ bận con riêng, bận ngoai tình. Tôi chỉ muốn quậy một chút để họ quan tâm tôi và biết có sự tồn tại của đứa con gái này nhưng họ đều muốn buông bỏ tôi.

Cô giáo chán tôi mặc cho tôi đi học hay nghỉ học, bạn bè xa lánh. Khi tôi chán nản nhất muốn buông xuôi mọi thứ thì gặp anh, anh chính là thầy giáo tôi. Chính thầy là người kéo tôi từ vũng bùn lên, lôi tôi ra khỏi đám bạn xấu.

Thầy mới chuyển trường về đây, thầy dạy môn toán nghe đâu mới ra trường. Tôi không quan tâm lắm vấn đè của đợi chỉ đợi hết lớp 12 thôi.

Lần đầu bước vào lớp thầy để ý tôi, gọi tôi lên bảng những ngày sau thầy chăm chỉ gọi tôi hơn, bắt tôi làm bài tập. Một đứa ham chơi như tôi thì lam gì có khái niệm viết bài và làm bài tập về nhà, đến quyển vở tử tế tôi còn không có huống gì là viết bài.

Ngán ngẩm vì cứ mỗi lần đến tiết thầy lại gọi lên bắt làm bài tập, tôi bắt đầu bỏ tiết theo đám bạn xấu đi đánh nhau và vào quán bar chơi. Thầy đã theo và kéo tôi về.

- Em về đi học ngay, thầy không cho phép em làm như vậy.

- Thầy mới về trường nên chưa biết em là ai phải không.

- Cho dù em là ai thfi em vẫn là học sinh của thầy, thầy tuyệt đối cấm em.

- Mất cả hứng, bọn mày choi tiếp đi, tao đi về đã.

Chính vì thầy quá phiền phức mà tôi đã ở lại lớp học, nếu tôi mà bỏ tiết đi chơi thầy sẽ phá không cho bọn bạn tôi chơi vui vẻ. Thầy còn kèm tôi học toán.

- Thầy biết em không phải một đứa trẻ hư, càng không phải em học dốt.

- Em không thích học.

- Trước đây thầy cũng như em, chán học, chán gia đình rồi ăn chơi đua đòi. Thầy không muốn nhìn học sinh của mình đi lại vết chân của mình năm xưa.

- Thầy đừng thương hại em, cũng đừng nghĩ em tin những lời thầy nói.

- Tin hay không tùy em, còn việc của em bây giờ là học.

Bị ép học, bị ép không được giao du với đám bạn kia. Thầy đưa đi đón về, giao bài tập cho tôi, lâu dần ở cạnh thầy như một thói quen tôi thấy an toàn và ấm áp, tôi bớt đi chơi và giao du với bạn xấu, chịu khó đến lớp, chịu khó nghe giảng và chuẩn bị bài tập đầy đủ.

Chỉ trong một thời gian ngắn sự thay đổi của tôi đã làm cho thầy cô khác và bạn bè ngỡ ngàng, tôi cũng không ngờ được mình lại làm được như vậy. Điểm của tôi cao dần hơn, thầy bên cạnh động viên và khích lệ tôi, dần dần tôi nhận thấy tình cảm tôi dành cho thầy không phải tình thầy trò nữa mà là tình yêu. Thứ tình cảm xuất phát từ một phía, tôi đã yêu đơn phương thầy.

Tình yêu đơn phương nên tôi chỉ dám theo dõi thầy như danh ngĩa một đứa học sinh. Bỗng dung trở thành một đứa được thầy yêu quý và quan tâm, tôi biết thầy thương tôi và coi tôi mãi là học sinh nhưng tình cảm tôi dành cho thầy đang ngày một lớn dần.

Tôi đã cố tình tránh mặt thầy nhưng càng tránh lại càng làm bản thân mình nhung nhớ, không biết từ bao giờ tôi đã yêu thầy.  Tôi có nên thổ lộ tình cảm của mình cho thầy biết trước khi kết thúc năm học. Nếu cứ chôn giấu tình cảm thế này tôi sợ với tính cách của mình tôi lại quay trở lại chơi bời, giao du với bạn xấu.

Điểm nhấn

Tìm kiếm nhiều nhất