Yêu đơn phương “bố dượng”

26/09/2017, Lượt xem: 3831

Có bao nhiêu người đàn ông tôi không chọn, tôi lại chọn chính người đầu gối, tay ấp của mẹ. Thứ tình cảm nổi loạn này đang diễn ra trong gia đình tôi đã gần 5 năm, chỉ nhìn mẹ và chú tình tứ với nhau là tim tôi như nghẹt thở.


Bố tôi mất từ khi tôi mới 5 tuổi, tôi lớn lên trong sự thương yêu của mẹ. Công việc mẹ tôi làm kinh doanh mỹ phẩm nên nhìn bà còn trẻ và xinh lắm. Khi tôi học lớp 12 vì phải đi học xa mà một mình mẹ buồn nên mẹ ngả vào lòng người đàn ông kém mẹ 8 tuổi. Gia đình nội và ngoại phản đối nhiều lắm, nhưng vì yêu nhau họ vẫn cố chấp đến với nhau mặc cho những lời nói rèm pha, rè bữu.

Tôi giận mẹ tôi lắm, không biết chú ấy yêu mẹ thật lòng hay vì đống tài sản kia của mẹ nữa.

  • - Con giận mẹ cũng được, nhưng sau này con lấy chồng, mẹ cũng cần người bên cạnh yêu thương chăm sóc chứ.-
  • - Sau này có làm sao mẹ đừng hối hận.
  • ảnh internet

Rồi tôi học đại học nên cũng rất ít khi về nên cũng không biết cuộc sống vợ chồng của mẹ thế nào, chỉ biết từ khi yêu mẹ yêu đời và ngày càng trẻ, công việc làm ăn cũng thuận lợi.

Mỗi lần về thấy chú cũng chăm sóc mẹ rất chu đáo, ngày chú đi làm, chiều về nấu cơm dọn dẹp mẹ tôi không phải làm bất kỳ việc gì cả, mẹ vui vẻ tôi cũng an lòng.

Mọi chuyện vui vẻ như vậy diễn ra được 2 năm, tôi dần cũng quý chú, nhưng chưa bao giờ tôi gọi chú ta là bố, tôi chỉ xưng tôi và ông. Mẹ nhiều lần cáu tôi lắm đã nhưng mặc kệ trong lòng tôi chỉ có một người bố duy nhất, không ai có thể thay thế được.

Năm 3 đại học thì bị tai nạn giao thông bị gãy tay không thể tư vệ sinh cá nhân và ăn uống được. Tôi xin nhà trường bảo lưu 1 năm để điều trị cho khỏi. Mẹ tôi bận đi làm, ngày nào cũng đi sáng sớm đến tối mịt nên suốt quãng thời gian 1 năm đó tôi ở cùng với bố dượng.

Thấy tôi ốm đau mà mẹ thì không thể ngừng kinh doanh nên chú cũng xin nghỉ phép để ở nhà chăm tôi thay mẹ. Xem ra chú ta là một người rất đảm đang và tháo vác, nấu ăn rất ngon, nhà cửa lúc nào cũng sạch sẽ và gọn gàng. Dù tôi có đòi hỏi như thế nào hay chèn ép chú cũng đều nhẫn nhịn đáp ứng.

  • - Hôm nay con gái muốn ăn món gì để chú nấu.
  • - Tôi không ăn, đừng làm phiền tôi nữa.

Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, tôi bắt đầu thấy quý chú nhiều hơn, đó không phải là tình cảm bố - con, càng không phải tình cảm chú - cháu, mà đó là tình yêu là thứ tình yêu đơn phương mê muội.

Tôi trở nên nhẹ nhàng và nhỏ nhẹ mỗi khi ở cạnh chú, chú biết sở thích của tôi nên hay mua và nấu những món tôi thích ăn, kể cho tôi nghe những câu chuyện khi tôi buồn. Muộn học 1 năm so với các bạn, chú cũng là người động viên an ủi, kèm tôi học thêm tiếng anh.

Có phải tôi đang ghen với mẹ mình không? Bình thường ban ngày ở với tôi chú rất nhẹ nhàng nhưng khi có mặt mẹ chú trở nên trầm tư hơn, ít nói và lạnh lùng. Tất cả những hành động ân cần của chú dành cho tôi ban ngày giờ đây đã dành cho mẹ, tôi thấy khó chịu và ngột ngạt quá.

  • - Em ăn món này đi, anh làm món này cho em đấy.
  • - Vâng, em xin. Ngon quá anh ạ.
  • - Tâm, cháu cũng ăn đi.
  • - Khó chịu quá,không ăn nữa.
  • - Con bé làm sao thế anh?
  • - Anh không rõ.

Tôi điên thật rồi! Tôi lao vào thứ tình cảm mê muội rồi. Tôi thích chồng của mẹ, tôi không biết mình phải đối mặt với 2 người đó sao nữa.

Tôi chỉ ước thời gian trôi thật nhanh để được đi học để không phải nhìn thấy 2 người đó tình cảm, âu yếm với nhau. Tại sao tôi lại lấy chú ra làm hình mẫu, làm lý tưởng để chọn người yêu rồi lao vào cảnh ngày nhớ, đêm mong. Tôi muốn ghen, muốn giận nhưng lấy cái quyền gì?

Sức khỏe tôi ngày càng ổn định, năm học mới cũng bắt đầu. Tôi lại lên thành phố đi học mới xa nhà 1 tuần mà tôi nhớ chú quá. Nhớ những món ăn chú nấu, nhớ cách chú dạy tôi học, kể chuyện cho tôi nghe mỗi khi tôi buồn. Chính vì vậy tôi thường xuyên về nhà hơn, chủ yếu để nghe giọng nói của chú và ăn món chú nấu nhiều hơn.

  • - Sao dạo này chăm về nhà thế con gái.
  • - Trên thành phố chán lắm, bạn mới con cũng chưa quen nhiều.
  • - Con ở nhà ăn cơm đi nhé, đồ ăn chú nấu sẵn rồi đấy. Mẹ với chú phải đi gặp khách hàng.

Tôi không biết phải sống trong tình trạng này bao lâu nữa, tôi không thể mở lòng ra đón nhận tình cảm của bất kỳ người con trai nào. Đầu óc lúc nào cũng nghĩ vẩn vơ về chú. Còn chú chỉ coi tôi như con, có lẽ những cử chỉ ân cần đó là do tôi ảo tưởng mà nghĩ đó là tình yêu.

Điểm nhấn

Tìm kiếm nhiều nhất