Vợ cắm sừng khi tôi đang nằm viện

23/10/2017, Lượt xem: 3389

Tinhot247.vn – Vì bị tai nạn giao thông, nên tôi bị liệt cả 2 chân. Đau đớn hơn cả nỗi đau thể xác ấy phát hiện vợ ngoại tình khi tôi vẫn còn nằm viện để diều trị.


Tôi và Liên, chúng tôi cưới nhau được 2 năm  hai vợ chồng vẫn chưa muốn có con vì còn muốn xây dựng, phát triển kinh tế. Dự định của 2 đứa cuối năm nay 2 đứa sẽ sinh con nhưng tôi lại bị tai nạn khi trên đường đi làm về, một chiếc xe ô tô lao thẳng đến tôi. Khi tỉnh dậy thì 2 chân đau nhức không thể nâng lên được. Bác sĩ nói, tôi đã hôn mê suốt 1 tháng qua đôi chân tôi đã bị tê liệt hoàn toàn không thể cứu chữa được nữa. Tôi bắt đầu chán nản đã 2 lần tự tử nhưng không thành. Tôi không muốn vợ tôi, khi cô ấy tuổi xuân vẫn còn mà phải chăm sóc cho một thằng tàn tật như tôi.

ảnh minh họa

  • - Anh đừng đối xử với em như vậy được không, em cần anh.
  • - Anh bây giờ như thằng vô dụng, em còn cần anh để làm gì?
  • - Vì em yêu anh, em thương anh.
  • - Nhưng bác sĩ nói anh phải điều trị gần 1 năm nữa, tốn kém lắm.
  • - Em không sợ, em sẽ kiếm tiền để chữa bệnh cho anh.

Cô ấy lao vào làm viêc nhận làm làm thêm kế toán cho doanh nghiệp ngoài. Dù bận nhưng hàng ngày vẫn đều đặn 2 bữa mang cơm, cháo vào cho tôi ăn. Thương vợ nhưng tôi không thể nào giúp cô ấy được, thương vợ bao nhiêu, tôi càng thấy bản thân mình vô dụng bây nhiêu.

Cô ấy chăm chỉ mang cơm cho tôi 2 tháng liên tục, nhưng dạo gần đây cô ấy hay nhờ xe ôm mang cơm đến cho tôi, không phải cơm cô ấy nấu, cháo cô ấy nấu mà toàn đồ ăn sẵn hoặc mua ngoài tiệm. Tôi nghĩ chắc cô ấy mệt bận nên không thể mang vào cho tôi được.

Đồng nghiệp đến thăm thấy tôi ăn uống kham khổ mới hỏi.

  • - Vợ em đâu?
  • - Cô ấy bận việc chị à, em nhắn tin thấy cô ấy bảo vậy.
  • - Khổ thân em tôi, em nằm đây còn nó chim chuột với thằng khác.
  • - Chị nói gì thế? Chị đừng nói oan cho vợ em. Cô ấy yêu em thế nào, em hiểu mà.
  • - Chị nghe mọi người nói nó đặt vé máy bay đi Đà Nẵng với thằng Ân trưởng phòng rồi.

Không ai ngờ cô ấy ngoại tình, những ngày xe ôm mang đồ ăn tới là những ngày cô và người đàn ông kia đang đi du lịch ở Đà Nẵng. Tôi không thể tin được những gì tôi đang nghe chắc chắn không phải sự thật. Tôi đã đuổi chị ấy ra ngoài. Chẳng lẽ cô ấy yêu tôi, níu giữ tôi bên cạnh là những lời dối trá ư? Tôi cảm nhận những lời nói và anh mắt của vợ tôi không chút dối trá. Đợi vợ tôi vào sẽ rõ mọi chuyển thôi. Một tuần sau cô ấy vào viện thăm tôi.

  • - Gần một tháng nay em đi đâu vậy? Sao nhìn em phờ phạc thế?
  • - Em bảo anh rồi mà,em bận làm.
  • - Giữ gìn sức khỏe đi em, anh đau lòng lắm.
  • - Không làm lấy tiền đâu trả viện phí?
  • - Uhm! Em vất vả vì anh rồi.
  • - Phải rồi, tôi vất vả lâu nay rồi. Em đi làm đây, cơm em mua rồi, anh ăn đi.

Gần một tháng không được gặp nhau rồi, cô ấy không ân cần như trước, lạnh nhạt, hờ hững. Tôi cảm nhận được sự quan tâm đang bị xẻ làm đôi. Đang mông lung trong đống suy nghĩ hỗn loạn, tôi bị đánh thức bỏi tin nhắn.

  • - Em yêu? Thằng chồng khuyết tật của em sắp chết chưa? Anh muốn được cưới em.

Vợ tôi để quên điện thoại ở đây, tôi vừa lướt qua tin nhắn thì cô ấy quay lại.

  • - Em để quên điện thoại. Anh thấy không?
  • - Thế à? Anh không để ý, em tìm quanh đây xem.

Những lời mà chị Trâm Anh nói là sự thật, cô ấy đã có người đàn ông khác, sao cô ấy không nói thẳng với tôi. Tôi sẽ ký đơn, giải thoát cho cô ấy. Tại sao phải gượng ép sống với người khuyết tật như tôi? Tôi không hiểu cô ấy đang cần gì ở thằng vô dụng như tôi mà chưa ly hôn nữa?

 Hạnh Ly

Thẻ:

Điểm nhấn

Tìm kiếm nhiều nhất