Trót mang thai với anh rể, tôi phải đối mặt với chị gái thế nào?

25/09/2017, Lượt xem: 3798

Cũng tại tôi mang lòng thương yêu anh rể, thần tượng anh đến mức chấp nhận cho anh tất cả để rồi có thai, tôi không biết phải nói như thế nào với chị gái mình.


Bố mẹ tôi sinh được 2 chị em, chị tôi hơn tôi 8 tuổi. Chị em chúng tôi thân thiết với nhau lắm, đi đâu làm gì cũng nhớ đến nhau. Kể cả sang nhà hàng xóm chơi được cho kẹo tôi cũng để dành phần chị. Rồi chị lớn chị phải đi học trên thành phố. Mỗi lần đi học về dù không có tiền nhiều nhưng chị vẫn đều đặn mau quà tặng tôi, lần thì cái bút, lần thì tập truyện doremon mà tôi yêu thích, tôi muốn mang cả kho truyện trên thành phố về.

Khi chị bắt đầu bước sang năm 4 đại học, chị ít về lắm mà mỗi lần về chẳng mua quà cho tôi nữa, cũng chẳng chịu chơi với tôi như ngày xưa, chị ôm cái điện thoại rồi dán mắt vào nó.

ảnh internet

  • Chị chơi với em đi.
  • Chị đang bận, em ra ngoài kia đi đọc truyện đi.

Rồi chị vừa nhắn tin với ai đấy vừa cười một mình có vẻ hạnh phúc lắm, mẹ tôi bảo hình như chị Thanh có người yêu rồi. Nghe vậy tôi ghét anh người yêu của chị lắm chính vì anh ấy mà chị đã thay đổi chị đã không còn quan tâm tôi như trước nữa, tôi không cho chị ngủ cùng và không nói chuyện với chị 1 tháng liền.

Chị biết mình đã sai nên đã sửa sai bằng cách mua cho tôi rất nhiều truyện và váy đẹp. Ngày chị tôi nhận bằng chị đón tôi lên thành phố tham dự lễ nhận bằng của chị. Chị tôi học giỏi lắm, được nhà trường giữ lại làm giảng viên tôi rất tự hào về chị mình.

Cũng trong lần này tôi được gặp người yêu của chị, anh hơn chị tôi 2 tuổi đã ra trường và làm cho một công ty nước ngoài về phần mềm máy tính. Ấn tượng lần đầu gặp anh đẹp trai lắm, cao to trắng trẻo và rất chiều chị gái tôi. Dù cho chị quát mắng la hét. Lúc anh chạy lấy nước cho chị, lúc chạy lấy ao cử nhân, lại còn xách bao nhiêu đồ cho chị nữa. lúc ăn bún còn thổi cho nhanh nguội cho chị ăn, cho quất, lau thìa, lau đũa cho chị nữa. Thế mà anh vẫn hiền khô chẳng nói lại gì, tôi thích lắm cũng ước sau này mình có một người yêu như chị.

Sau lần đó tôi về quê đi học, còn chị tôi ở lại làm giảng viên cho trường đại học. Khoảng 1 năm sau anh chị tổ chức đám cưới. Tôi đã rất hạnh phúc còn hạnh phúc hơn cả cô dâu chú rể. Anh chị kết hôn rồi nên hè tôi rất chăm lên thành phố, mỗi lần lên đều được anh rể đưa đi ăn, đi chơi vì chị tôi dạy học mà bận lắm, soạn giáo án, rồi dạy thêm ngoài nữa.

Anh rể khuyên chị dạy ít thôi giữ sức khỏe còn lo để có bầu nhưng chị không chịu, chị muốn làm nhiều tiền để mua một căn nhà to hơn rồi mới sinh con, cũng vì thế mà anh chị tôi cãi nhau, giận nhau suốt ngày.

Cứ mỗi lần giận nhau là anh rể lại rủ tôi đi chơi, còn chị tôi lại đi dạy. nhưng chỉ giận 1 ngày 2 người lại tự đọng làm lành với nhau.

Tôi chỉ ước mình nhanh nhanh đỗ đại học rồi lên ở hẳn với anh chị. Cuối cùng ngày ấy cũng đến. Tôi đỗ đại học và ở cùng anh chị, ở rồi tôi mới biết giữa anh chị có rất nhiều mâu thuẫn, chị mở thêm trung tâm dạy tiếng anh nên thời gian chị ở trung tâm còn nhiều hơn thời gian chị ở nhà. Cưới nhau được 5 năm nhưng chị vẫn chưa có ý định sinh con.

  • Chúng mình sinh con nhé.
  • Trung tâm mới mở, đợi ổn định đã anh.
  • Bao giờ thì ổn định.
  • Sang năm mình sinh nhé.
  • Đợi mua nhà mới, có nhà mới, đợi mua xe có xe, đợi mở trung tâm tiếng anh đã mở, bây giờ thì lại đợi ổn định trung tâm.
  • Thôi, tùy em.

Nói rồi tôi thấy anh rể tôi ôm gối sang phòng khác ngủ, anh chị lại giận nhau. Lần này thì giận nhau hơi lâu tôi chưa bao giờ thấy anh rể mang gối sang phòng khác ngủ như vậy?

Tôi thấy thương anh rể lắm, mỗi lần cãi nhau với chị là anh lại ngồi nói chuyện với tôi rất lâu, nói hàng tiếng đồng hồ. Bố mẹ tôi bố mẹ anh ấy cả tôi khuyên chị ấy sinh cháu mà chị ấy chẳng chịu nghe ai. Nhiều khi tôi thấy ghét chị lắm.

Năm đó chị tôi mang thai, cả nhà mừng lắm cắt thuốc bổ, tẩm bổ cho chị khỏe để còn sinh con, nhưng có bầu mà chị tôi vẫn ham lắm, chạy giảng một ngày mấy ca từ 7h sáng đế 8h tối đến mức kiệt sức mà sẩy thai.

Cả nhà ai cũng trách chị làm mà không nghĩ đến đứa trẻ, bên ngoài phòng phẫu thuật ai cũng nước mắt dàn dụa, nhất là anh rể. Anh chỉ ngồi im gục đầu vào tường. Bác sĩ vừa mở phòng mổ cả nhà chạy lại.

  • Vợ tôi sao rồi bác sĩ, đứa bé sao rồi?
  • Tôi rất tiếc vì không giữ được đứa bé, còn mẹ cháu bé thì…!
  • Thì sao vậy bác sĩ?
  • Gia đình ký giấy có đòng ý cắt tử cung của cô ấy đi, cô ấy băng huyết nếu không cắt thì mạng sống không giữ nỗi.

Chị tôi mất khả năng làm mẹ, tin ấy như dáng xuống cả gai đình chúng tôi, mẹ tôi ngất ngay trên tay bố. Còn anh, anh ngồi phịch xuống ghế, đấm vào đầu.

  • Con không giữ được con, con không khuyên được vợ.
  • Con không xứng làm chồng.

Từ khi chị biết chuyện không sinh được con, chị buồn lắm chẳng nói chuyện với ai cả, nằm trong phòng khóc thôi. Còn anh, anh tối ngày uống rượu rồi vào phòng khác ngủ, lúc tỉnh táo thì anh lại an ủi vợ. Trong lòng anh giận chị lắm.

Hôm trước tôi nghe anh nói chuyện với bố mẹ anh ấy.

  • Nhà này có mỗi mày là con trai. Giờ nó không sinh nở được, bỏ đi bố mẹ cưới vợ khác cho.
  • Con không làm như vậy được.
  • Lỗi là tại nó, có phải tại mày đâu.

Gần một tháng nay chị tôi ngày nào cũng soạn đơn ly hôn và để ở bàn, anh xé rồi và bỏ đi uống rượu. Chị khóc thầm nhiều lắm nhưng bên ngoài tỏ ra cứng rắn. Anh rể chán nản cứ ra ngoài là rượu bia, ngày nào tôi cũng theo anh để dìu anh về, hôm đó anh đã ôm tôi và khóc.

  • Bây giờ anh biết phải làm sao? Anh yêu Thanh nhiều lắm.
  • Anh không thể bỏ cô ấy.
  • Nếu đây là cách giải quyết tốt nhất thì em nghĩ anh nên giải thoát cho chị em, chị ấy cũng dằn vặt bản thân nhiều lắm.

 Hôm đó chúng tôi uống rất nhiều, sau đó xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Một tháng sau tôi thấy khó chịu, nghi ngờ mình có thai tôi đã thử que và siêu âm thì biết mình mang thai đã được 4 tuần.

Tôi đã gọi anh ra nói chuyện, anh nói sẽ ly hôn chị và cưới tôi, anh không muốn mất thêm một đứa con nào nữa. Mất 1 đứa là quá đủ rồi. Tôi phải làm sao đây, chỉ một phú lầm lỡ mà bây giờ tôi như kẻ cướp hạnh phúc của chị gái. Tôi thật đáng trách.

 

 Hoàng Anh

Thẻ:

Điểm nhấn

Tìm kiếm nhiều nhất