Tình yêu không có lỗi, lỗi tại thằng bạn thân

07/10/2017, Lượt xem: 4267

Tình bạn thân hơn 20 năm cùng nhau chia từng cái bánh mì nhưng vẫn không bằng một đứa con gái.


Tôi và nó là bạn thân của nhau, lớn lên cùng nhau phải dùng từ ăn lông nằm lỗ, 2 đứa chạy nam chạy bắc mới có cơ ngơi như ngày hôm nay. Nhớ những ngày 2 đứa còn từ quê lên thành phố lập nghiệp.

Cả 2 thằng hết tiền, nhặt được cái bánh mì 2 đứa cũng chia đôi, ăn thấy ngon lành làm sao. Giờ nó đã thành thành buôn bán bất động sản giàu nhất nhì cái đất này, còn tôi thì chỉ là thằng kinh doanh đồ điện. Thu nhập không bằng nó nhưng cũng không phải là ít.

ảnh internet

Cách đây 6 năm tôi có quen một cô gái trên gầm cầu gương mặt và lấm lem nhưng vẫn không thể nào giấu đi vẻ xinh đẹp của cô ấy được. Đi cùng cô bé là ông bố đã già, hình như ông cụ bị bệnh chân bước còn không nổi.

Tôi nhớ lại những ngày tháng cơ cực của mình, rủ lòng thương nên đã đưa 2 bố con về nhà tắm rửa, cho tiền. Nhưng con bé chẳng chịu đi.

  • - Chú cho cháu ở lại đây nhé.
  • - Nhà chú đủ người rồi, chú không thể.
  • - Cháu dọn dẹp nấu cơm cho chú.

Thấy con bé vẻ cầu xin tôi đành để nó ở lại lau dọn nhà cửa, còn bố nó thì chăm sóc vườn, ít lâu sau bố con bé cũng mất. Thời gian lâu dần, tôi phát hiện mình hay để ý đến nó, nó là người đầu tiên tôi dành tỉnh cảm đặc biệt.

Tôi biết mình đã yêu nó rồi. Để tránh có những việc đáng tiếc ảnh hưởng đến việc kinh doanh tôi đã đuổi con bé đi. Nhưng nó không chịu vẫn năn ni cầu xin tôi ở lại.

  • - Giờ chú đuổi cháu, cháu biết đi đâu.
  • - Tùy cháu.

Đã đến lúc tôi không thể phủ nhận tình cảm của mình dành cho nó, tôi đành tỏ tình và yêu nhau trong im lặng. Tôi yêu thương và chiều chuộng hết lòng, dự định 2 năm sau sẽ tổi chức lễ cưới khi đó nó cũng 20 tuổi và tôi cũng bước sang tuổi 38. Nhưng cũng lúc đó công việc của tôi không được thuận lợi, tôi bị nhân viên cấp dưới lừa hết tiền bạc.

May được thằng bạn thân cứu nguy khiến tôi không phải vào tù nhưng phải định cư ra nước ngoài để tránh nợ. Tất cả các chi phí đều bạn tôi lo hết, còn người yêu tôi. Tôi không muốn để cô ấy phải khổ, nhờ bạn chăm sóc rồi dứt áo ra đi.

  • - Anh sang đó vất vả và nguy hiểm lắm. Em ở nhà trông nhà (vì ngôi nhà đứng tên cô ấy nên không bị tịch thu).
  • - Em không sợ.
  • - Nhưng em phải ở nhà lo hương khói và tìm thằng Thắng, đưa nó vào tù giúp anh chứ.
  • - Bao giờ em tìm được hắn em sẽ sang với anh.

Vậy là chúng tôi xa nhau gần 5 năm, quãng thời gian bên nước bạn tôi sống chui sống lủi, kham khổ. May mắn được một ông chủ xe hơi tin tưởng nhận làm công nhân. Nhờ đầu óc nhanh nhẹ và khả năng kinh doanh tốt chỉ sau 3 năm tôi đã là trưởng bộ phận bán hàng. Khi đó thu nhập không phải là nhiều nhưng cũng đủ để tôi có cuộc sống đầy đủ. Một lần tình cờ tôi đọc báo thấy tên lừa đảo tài sản của tôi đã bị bắt, cuối cùng tội của tôi cũng được rửa oan. Tôi vui mừng book máy bay về nước.

Gặp lai người yêu và bạn tôi như vỡ òa trong hạnh phúc. Cô ấy vẫn khỏe và xinh hơn rất nhiều, còn tôi thì vất vả lam lũ nên tóc đã có sợi bạc.

  • - Anh về lần này là muốn đưa em cùng đi.
  • - Em không đi được đâu.
  • - Sao lại không đi được, có chuyện gì?
  • - Đúng là có chuyện, tao và Hương Ly yêu nhau được 4 năm rồi. Bọn tao đã có một cậu con trai.
  • - Tao rất xin lỗi mày vì không nói cho mày biết sớm.
  • - Tại sao 2 người lừa dối tôi?
  • - Em xin lỗi.

Hóa ra những tháng ngày mà tôi yêu thương cô ấy, cưu mang cô ấy đây là cách mà cô ấy trả cho tôi hay sao. Nhờ bạn thân chăm sóc người yêu cuối cùng mất bạn, mất vợ.

Là bạn thân 20 năm nhưng tôi không ngờ người tôi tin tưởng nhất lại là người cướp vợ tương lai của tôi. Người tôi yêu nhất cưu mang suốt 6 năm lại bỏ tôi lúc tôi khó khăn nhất để theo người bạn thân của tôi. Giờ chỉ trách tôi đã quá tin tưởng vào tình bạn và tình yêu.

 

 Minh Hạnh 

Thẻ:

Điểm nhấn

Tìm kiếm nhiều nhất