Tình yêu không có lỗi, lỗi tại có con riêng

27/09/2017, Lượt xem: 4021

Tôi đã ngoài 30 rồi nhưng trót đem lòng yêu một chàng trai nhỏ hơn mình 8 tuổi. Ngày anh đưa tôi về ra mắt cả họ phản đối vì tôi đã qua một lần đò và có con riêng


Tôi sinh ra trong một gia đìhnh có 5 chị em gái, theo nhận xét của mọi người thì tôi là đứa xinh gái nhất nhà. Gia đình nghèo cơm bữa đói bữa no, nhưng vì bố là con trưởng nên vẫn gắng đẻ cố lấy đứa con trai nhưng đứa em út tôi vẫn là gái.

Bố tôi buồn lắm nhưng thương mẹ vất vả bố không cho sinh nữa, gái cũng được có con là tốt rồi. Không hiểu vì lý do gì bố tôi lại chiều nhất nhà, tôi sướng từ trong trứng, không phải làm gì cả từ quét dọn, nấu cơm các chị em tôi đều phải làm hết. Chính vì vậy cả 5 chị em chỉ có tôi là được đi học hết lớp 12, thi tốt nghiệp xong tôi vào Sài Gòn làm việc.

Tình yêu không có lỗi, lỗi tại có con riêng (ảnh internet)

Vì có bằng 12 nên cong việc của tôi khá thuận lợi. Tôi xin vào làm công ty may giày da lúc đó bằng lớp 12 có giá trị lắm nên nhờ sự chăm chỉ và cố gắng chỉ sau 1 năm tôi trở thành quản lý tổ, thu nhập cũng ổn định hơn.

Tôi nhanh chóng được lọt vào mắt của nhiều chàng trai trong công ty nhưng tôi không hề có tình cảm với ai. Trong một lần di chơi tôi quen anh, anh giới thiệu làm kinh doanh tự do tại nhà. Anh sinh ra và lớn lên tại Sài Gòn, gia đình anh có điều kiện  lại có học vấn nữa nên tôi có cảm tình với anh. Chúng tôi tìm hiểu nhau được một thời gian thì anh đề cập chuyện cưới xin.

 Anh nói nếu chúng tôi muốn kết hôn thì tôi phải đi học thêm trung cấp y, rồi về anh sẽ xin cho tôi làm y tá ở một bệnh viện gần nhà. Công việc hiện tại của tôi tuy thu nhập cao nhưng có hại cho sức khỏe vả lại thì gia đình anh sẽ không đồng ý người làm công nhân.

Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về yêu cầu này của anh vì lương cao tôi giúp được cho bố mẹ nhưng muốn cưới anh thì tôi buộc phải đánh đổi. Sau vài ngày suy nghĩ tôi quyết định cưới anh, nộp đơn xin nghỉ việc rồi nộp hồ sơ đi học.

Đám cưới của chúng tôi được tiến hành sau đó 2 tháng. Chúng tôi đã kế hoạch để học xong rồi có em bé nhưng khi còn 1 năm nữa là được lấy bằng tôi lại mang thai. Do nghén và mệt không thể theo học được nữa. Chồng khuyên tôi bảo lưu đợi sinh con xong rồi học tiếp, còn mẹ chồng khi biết tôi mang thai con trai thì không cho tôi đi lại nữa sợ mệt, vất vả.

Tôi đành nghe lời anh ở nhà dưỡng thai, khi sinh con xong tôi đã ngất đi khi nghe bác sĩ nói con bị lỗi bộ phân sinh dục phải làm phẫu thuật, cả gia đình suy sụp lắm.

Theo lời bác sĩ thì có thể chữa được nhưng phải đợi con 4 tuổi thì mới có thể làm phẫu thuật đươc, bây giờ con còn quá bé.

Sinh con xong tôi tất bật với chuyện chăm con vì tôi không có sữa nên tôi phải cho con bú sữa ngoài, thương con lắm tôi chỉ ngậm ngùi trách mình vô dụng. Chồng an ủi tôi nhưng mẹ chồng thì dè bỉu.

  • - Thứ đàn bà đến sữa cũng không có cho con ăn.

Đến khi con được một tuổi, tôi nói chuyện với chồng muốn quay lại đi học nhưng chồng không đồng ý.

  • - Em chăm con đi, em đi học rồi đi làm ai chăm con.
  • - Mình gửi mẹ được không anh.
  • - Mẹ không chăm đâu. Đợi con lớn rồi đi học.

Phải rồi, mẹ anh đã ngoài 50 nhưng vẫn ăn diện và sành điệu lắm. Công việc của mẹ là mua sắm, chơi bài và hàng ngày đến câu lạc bộ khiêu vũ. Tôi đành bỏ dở việc học hành. Con chưa kịp lớn thì chồng làm ăn thua lỗ, mẹ chồng chơi bài nợ hàng trăm triệu, bán nhà, bán đất để trả nợ. Cả nhà tôi chuyển về sống trong một căn nhà cấp 4 cũ. Tưởng sau chuyện này mẹ chồng có thể thay đổi, bớt chơi hơn nhưng mẹ vẫn ham lắm, càng mất càng cay cú nên mự càng chơi đậm để gỡ lại nhưng rồi lai mất lãi đẻ lãi.

Còn chồng tôi thì có người phụ nữ khác bên ngoài.Tôi đã quỳ xuống xin anh quay về với vợ con nhưng anh phũ phàng hôn người con gái ấy trước mặt tôi và con trai. Giờ thì tôi đã biết lý do anh làm ăn thua lỗ là vì sao rồi.

Chỉ còn gần 1 năm nữa con tôi sẽ phải phẫu thuật không có tiền bà nội và bố thì không nhìn đến. Tôi biết, mình không thể tiếp tục sống trong ngôi nhà này nữa và quyết định ly hôn. Làm xong thủ tục tôi được quyền nuôi con nhưng nếu cứ ở nhà ôm con thì sẽ không có tiền chữa bệnh cho nó. Tôi mang con về quê gửi bố mẹ trông hộ, rồi quay vào Sài Gòn xin việc.

Ngày con phẫu thuật tôi gom góp tiền nhưng chỉ được hơn nửa, tôi gọi điện cho bố thằng bé.

  • - Tháng sau con phẫu thuật rồi, anh có cho con gì không?
  • - Tôi làm gì có tiền, cô tự lo cho nó đi.
  • - Đồ vô trách nhiệm, Tôm nó không có bố như anh.
  • - Ok!

Đó là lần cuối cùng tôi liên lạc với anh ta. Tôi lại chạy khắp nơi vay mượn, rồi vay lãi để có tiền phẫu thuật cho con. 10 năm chữa trị cho con, 5 năm mẹ một nơi con một nơi. Chúng tôi mới đoàn tụ được 5 năm thì bố thằng bé đòi đón con về Sài Gòn.

  • - Lúc nó phẫu thuật anh không nhìn đến, cũng không có nó 1 xu. Giờ nó khỏe mạnh, lành lặn anh lại đến cướp nó khỏi tay tôi. Tôm không có bố như anh.
  • - Cô không được chia rẽ tình cảm bố con của tôi.
  • - Anh có xứng đáng được Tôm gọi là bố không?

 Nhìn lại quãng đường 10 năm kiếm tiền chữa bệnh cho con mà thấy khâm phục bản thân mình quá. Tôi không ngờ một cô gái 26 tuổi lại có thể vượt qua cú sock lớn như vậy. Cứ tưởng rằng vết thương lòng này không thể vươt qua và chẳng chịu mở lòng ra với ai nhưng duyên phận lại cho tôi gặp anh là chủ của một tiệm bánh ngọt. Anh bé hơn tôi 8 tuổi, chúng tôi trót đem lòng ueeu nhau như chưa từng được yêu.

  • - Trâm à, em cho anh cơ hội được bù đắp những mất mát của em nhé.
  • - Nhưng em đã có con.
  • - Anh sẽ xem thằng bé như con anh.
  • - Em cũng không có sữa để nuôi con.
  • - Chúng ta sẽ cho con ăn sữa ngoài.
  • - Bố mẹ anh thì sao?
  • - Anh sẽ cố gắng thuyết phục.

Ngày tôi về ra mắt gia đình anh. Khi vừa bước vào nhà tôi đã nhận ngay một chậu nước té vào mặt ướt từ đầu đến chân. Anh vội vàng ôm tôi rồi khóc.

  • - Con yêu cô ấy, bố mẹ đừng quá đáng như vậy.
  • - Con hồ ly tinh, mày con con tao ăn bùa mê, thuốc lú à?
  • - Mày già rồi, mày có con rồi còn con tao còn trẻ lắm, mày tha con con tao đi.
  • - Mày có con nên mày hiểu nỗi khoorlafm mẹ đúng không?

Nói rồi bà quỳ xuống ôm lấy chân tôi và khóc, tôi cố vùng ra và chạy khỏi cái ngôi nhà ấy thật xa.

Hơn 10 năm tôi mới cảm thấy con tim được ấm áp trở lại,tôi cảm nhận được tình yêu từ anh dành cho tôi  nhưng áp lực từ gia đình lớn quá tôi làm sao để có thể vượt qua?

Từ hôm ở nhà anh về đến giờ ngày nào tôi cũng khóc, ngày nào anh cũng qua an ủi tôi, biết yêu anh nhiều lắm nhưng có lẽ tôi phải dừng lại thôi. Anh còn trẻ lại tài năng anh sẽ tìm được người con gái phù hợp với mình.

Trâm Anh

 

Thẻ:

Điểm nhấn

Tìm kiếm nhiều nhất