Phải làm gì khi tôi đem lòng yêu đơn phương anh họ

28/03/2018, Lượt xem: 289
Phải làm gì khi tôi đem lòng yêu đơn phương anh họ

Tôi và anh họ của mình sống cách xa nhau nửa vòng trái đất, tôi gặp lại anh khi đang nghiên cứu sinh tại Pháp. Sau 5 năm, khi dẫn anh về thăm Việt Nam tôi mới biết anh chính là anh họ của mình


Hiện tại tôi đang rất rối bời khi sự trở về đường đột của ông anh họ tôi, gia đình chúng tôi đã tưởng anh mất tích rất nhiều năm trước nhưng cho đến hôm nay mọi thứ quay trở về như một giấc mơ.

yeu-don-phuong-anh-ho-toi-phai-lam-sao

ảnh minh họa (ngồn internet)

Mọi người vui mừng khôn xiết, ôm hôn thắm thiết, tay bắt mặt mừng còn con tim tôi như vỡ tan ra thành trăm mảnh, hóa ra người tôi thương thầm, nhớ trộm yêu đơn phương suốt những năm tháng học xa nhà, người cùng tôi trải qua những biến cố của cuộc đời. Lúc tôi phát hiện người yêu tôi ngoại tình là anh đã chủ động đến bên tôi động viên an ủi, nỗi đau người yêu cũ chia tay vừa bắt đầu hồi phục thì một in như trời đánh tôi có thai với với người yêu cũ.

Mặt dày để gọi điện cho anh ta với mong muốn anh không thương tôi nữa nhưng hãy có trách nhiệm với đứa con trong bụng của tôi, thế mà mọi thứ như vỡ vụn anh đã công khai yêu thương với một người con gái khác, anh bỏ lại tôi và cái thai trong bụng lạnh lẽo giữa công viên trong cái rét giá lạnh -20 độ C, cái lạnh và nỗi đau tâm hồn làm cho con người ta phải gục ngã.

- Em có thai với anh rồi.

- Em nói gì vậy?  mình chia tay nhau được 2 tháng rồi em biết không?

- Em nói thật, đứa con trong bụng này là của anh nó được 9 tuần rồi.

- Anh không tin đâu, em có chắc cái thai đó là của anh.

- Anh nói gì vậy? nó là máu mủ của anh mà.

Hiện tại, anh đang rất hạnh phúc bên người yêu mới, anh mong em đừng muốn níu kéo anh mà dùng những trò bì ổi này, không giống với Hương mà anh quen biết đâu.

Em xin anh, thương lấy con và em.

Em bi lụy như vậy, anh hết yêu em rồi. Cho dù đứa con ấy cứ cho là của anh thì em cũng tự giải quyết đi. Anh phải đi gặp người yêu của anh rồi, cô ấy đang đợi.

Khi anh có người yêu mới anh coi tôi và đứa con trong bụng tôi là bỏ rác, là trò đùa mà tôi dựng lên để lừa gạt anh cầu mong tình thương của anh. Tôi đã làm gì sai mà bị đối xử như vậy chứ? Giữa nơi đất khách quê người này, tôi biết làm gì để sinh sống và nuôi con, chi phí phẫu thuật bỏ thai nhi thì quá lớn, đây được coi là hành động giết người nữa.

Mọi suy nghĩ, những bài tính toán cho hợp lý cứ liên tiếp xuất hiện trong đầu tôi, khóa học mới bắt đầu, mọi thứ còn mới mẻ và dở dang. Tôi chỉ nhớ rằng mình đã lịm đi rất nhanh và rơi vào vòng tay ai đó.

Lúc tỉnh dậy vẫn là anh ở cạnh tôi, chính là anh chàng đã khuyên tôi phải mạnh mẽ không phải vì chia tay mà bi lụy không làm được việc. Lúc tình dậy tôi ở trong cắn phòng trắng toát, linh tính cho tôi biết đã có điều gì đó không hay xảy ra với tôi.

- Con tôi đâu? Con tôi đâu!
- Em bình tĩnh đi hương, đứa bé mất rồi.

- Tôi không tin, không tin. Trả lại con cho tôi.

Khoảng thời gian đó suốt một tháng trời tôi không thể ăn được gì, cứ nuốt vào đến cổ họng tôi lại nôn ra hết. Stres nặng, rối loạn lo âu tôi tưởng rằng mình đã chết vào thời điểm đó nhưng chàng trai kia đã cứu tôi, anh vẫn bên cạnh tôi chăm sóc, nấu nướng ép tôi ăn, chăm chỉ nói chuyện và lên mạng học cách chữa trị tâm lý cho tôi.

Bắt đầu từ tháng thứ 2 tôi ăn thêm được một chút cháo, cơm dần dần tinh thần tôi trở lại, tôi tăng cân, tôi thấy hạnh phúc và vui vẻ. Sau đó, tôi quay trở lại đi học, tiếp tục với công việc maketting mà mình đã chọn.

Còn anh vẫn vậy, ân cần chăm sóc tôi, lo lắng cho tôi và quan tâm tôi nhưng anh chỉ nói coi tôi như đứa em gái. Trái tim sắt đá cứ tưởng tôi sẽ không thể mở lòng với ai được nữa, nhưng chính anh là người mang lại hơi ấm cho tôi, giúp tôi không còn cô độc trên đất khách, đã nhiều lần tôi cảm động  trước những gì anh đã hy sinh và làm cho tôi nhưng anh đều từ chối.

- Ngốc! anh coi em như em gái anh thôi, sang bên này đất khách quê người.

- Em là ngườiViệt, anh cũng là người Việt mình phải giúp đỡ nhau chứ.

- Không phải anh đối tốt với em mà em ngộ nhận đó là tình yêu đâu nhé!

- Có phải tôi đang ngộ nhận, ngộ nhận đó là tình yêu, là người đàn ông hòa hảo

Quen nhau 5 năm nhưng chúng tôi vẫn coi nhau như anh em, có chuyện gì cũng đều tâm sự, kể cho nhau nghe. Lần này về Việt Nam, anh cũng muốn quay về thăm quê hương – vì anh là trẻ mồ côi, anh được nhận nuôi bởi 2 vợ chồng người pháp từ năm 7 tuổi, trí nhớ của anh về Việt Nam xinh đẹp dường như trở thành trong giấc mơ, ảo huyền và như ảo giác.

Tôi vẫn nuôi hy vọng lần này về chúng tôi sẽ gắn kết hơn và anh sẽ chấp nhận tình cảm của tôi. Ấy thế mà mọi thứ vỡ mộng vì lần này về, gia đình tôi nói anh rất giống với người anh họ của tôi đã mất tính 25 năm trước, giống một cách khủng khiếp. Anh và bác trai của tôi khi còn trẻ là 2 người giống hệt nhau.

Gia đình tôi vội vàng làm xét nghiệm AND và kết quả họ cùng huyết thống, người bên cạnh tôi chăm sóc và yêu thương tôi chỉ trong một tích tắc trở thành anh họ tôi, yêu đơn phương anh tôi phải làm sao đây?

5 năm trước nhờ có anh mà tôi mới vực được dậy như ngày hôm nay, vậy mà hôm nay tất cả như gáo nước lạnh dội xuống đầu tôi. Tôi phải làm sao đây? Sự thật này thật nhẫn tâm và quá đáng với tôi. Cả nhà hạnh phúc, mở tiệc liên hoan, ăn mừng còn trong lòng tôi đau như ai đó đang cắn xé.

Điểm nhấn

Tìm kiếm nhiều nhất