Nỗi lòng đứa con đồng tính nam

23/01/2018, Lượt xem: 3773

Sinh ra trong một gia đình có 5 người con, tôi là thằng con trai duy nhất nhưng lại bị đồng tính.


Nghĩ đến bố mẹ, họ hàng là lòng tôi lại đau như cắt, đứt từng khúc ruột và muốn mình không được sinh ra trên cuộc đời này. Chuyện từ bé tôi tính cách ẻo lã thích chơi với các bạn nữ và thích những trò tết tóc, múa hát của con gái không phải là chuyện lạ nữa.

ảnh minh họa

Gia đình tôi cũng chẳng ai để ý đến việc tôi thích gì và chơi gì vì bố mẹ bận đi làm, các chị tôi bận học hành, chăm sóc tôi nhưng là các chị có phải bố mẹ đâu mà thấy được những sự thay đổi của tôi. Có lẽ, hàng ngày sống chung với 4 chị gái nên tôi cũng nhiễm tính cách con gái của các chị, thích làm đẹp và trau chuốt vẽ bề ngoài.

Bố mẹ tôi là dân kinh doanh, không có thời gian chăm sóc tôi nhưng bố mẹ tôi rất nghiêm khắc và cũng rất cưng chiều tôi vì tôi là thằng con trai duy nhất, là thằng cháu đích tôn, con trai trưởng của dòng họ.

Khi bắt đầu học cấp 3. Tôi nhận thấy bản thân mình không giống như những bạn nam khác, tôi không có những cảm giác đặc biệt với các bạn nữ mà người tôi có cảm giác là một anh học khóa trên, giỏi giang đẹp trai và chuẩn men. Sự khác biệt đó đã làm tôi cảm thấy rất sợ hãi và hoang mang. Nhiều lần bản thân đã cố không được nghĩ về anh, không được vào facebook để xem hoạt động của anh nhưng như một thói quen mở facebook người đầu tiên tôi tìm kiếm lại là anh.

Tôi xóa nick facebook, không dùng điện thoại, tắt kết nối internet trong suốt mấy tháng hè nhưng đều vô nghĩa. Tôi cố làm mình trử nên mạnh mẽ và nam tính hơn nhưng bản chất của một người đồng tính không cho tôi vượt qua ngưỡng cửa đó. Tôi rất xấu hổ và sợ ánh mắt kì thị của bạn bè khi các bạn biết tôi là người đồng tính và tôi yêu con trai.

- Dù từ bé đến giờ tôi vẫn hay nhận được những lời không hay sau lưng mình.

- Thằng Mạnh nhìn như con gái ấy nhỉ, môi đỏ, da trắng như trứng gà.

- Con trai gì mà nhìn yếu ớt hơn con gái, mày nhìn như đồng tính ấy nhỉ.

Tôi đã vượt qua bản thân mình suốt 3 năm cấp 3, tình cảm đơn phương giấu trong lòng. Giới tính giấu gia đình và bạn bè. Cho đến khi lên đại học tôi sử dụng lại điện thoại và chơi lại facebook, tại đây tôi đã biết đến một group người đồng tính có hoàn cảnh như tôi. Họ cũng đang rơi vào những ngõ cụt, không phương hướng không biết phải nói chuyện và giải thích cho bố mẹ như thế nào? Ở đây, tôi gặp các anh tôi có thể tự do thể hiện thân phận của mình, dần dần tôi sống trong cuộc sống trên mạng nhiều hơn, thường xuyên tụ tập hội đồng tính nam và tìm ra hướng giải quyết.

Sau một năm học đại học tôi đã mạnh mẽ hơn dám tự tin thể hiện giới tính thật của mình.

Tôi vẫn còn nhớ ngày mà tôi nói cho bố mẹ và gia đình tôi biết tôi là người đồng tính. Họ hoang mang và hoảng hốt, họ nói tôi bị điên, đi học trên thành phố rồi bị lây, tâm lý và thần kinh tôi có vấn đề.

Bố mẹ ép tôi ở nhà không cho tôi đi học nữa vì sợ tôi chơi với bạn xấu. Cả nhà phải cho tôi uống thuốc mê và đưa tôi đến bệnh viện tâm thần, rồi mời bác sĩ tâm lý đến nhà để điều trị tâm lý cho tôi.

Tôi biết, bố mẹ và gia đình tôi rất đau lòng. Tôi thừa nhận mình là đứa con bất hiếu khi không làm tròn bổn phận mà thân xác tôi đang mang trên người, lẽ ra tôi phải thực hiện nhiệm vụ nối dõi tông đường. Bố mẹ đã đặt rất nhiều hi vọng vào tôi, từ ngày biết chuyện bố mẹ chẳng nói với tôi câu nào.

Hết khuyên ngăn tôi bình tĩnh khuyên không được quay sang chửi và đuổi tôi đi. Tôi sợ những lời dè bỉu, miệt thị của xóm làng nữa, tôi có thể chịu đựng được nhưng bố mẹ tôi lẽ ra họ không phải chịu những điều tiếng đó.

Lời cuối tôi chỉ muốn nói cho bố mẹ tôi biết, người đồng tính nam không phải là xấu và nó không phải là căn bệnh. Conn xin lỗi bố mẹ nhiều lắm vì công bố mẹ sinh thành và nuôi dưỡng con không làm tròn chữ hiếu. Mong kiếp sau vẫn là con của bố mẹ để có thể trả hết nợ này.

Điểm nhấn

Tìm kiếm nhiều nhất