Nỗi lòng của ông chồng đồng tính

25/09/2017, Lượt xem: 2242
Nỗi lòng của ông chồng đồng tính

Tôi thấy mất mặt lắm khi đã ở cái tuổi đầu 2 thứ tóc mà lại có những suy nghĩ nổi loạn, biến thái như vậy tôi là người đồng tính, sau lưng vợ tôi đã đem lòng yêu thương một người con trai.


Tôi không nghĩ rằng mình thích đàn ông, mình là người đồng tính. Tôi từng nghĩ đây là một căn bệnh và nó cần phải chữa trị, tôi đã đi trị liệu tâm lý, đã uống thuốc nhưng trong đầu tôi lúc  nào cũng là hình bóng của cậu thanh niên mới vào làm là cấp dưới của tôi.

Tôi đã có vợ và có 2 cô công chúa xinh xắn, đứa đầu đã lên lớp 6 còn đứa thứ 2 vừa tròn 2 tuổi. Chúng tôi là một gia đình hạnh phúc, tôi không có thú vui la cà quán xá như những người đàn ông khác, tan làm tôi về phụ vợ đón con và dọn dẹp. Cuộc sống gia đình tôi là ước mơ của rất nhiều các cô gái.

nỗi lòng của ông chồng đồng tính

ảnh internet

Chuyện cách đây đã gần 20 năm khi đó tôi còn là học sinh cấp 3. Tôi được nhận xét là người hiền lành và nhút nhát. Rất ít chơi với các bạn nam vì bên cạnh các bạn nam tôi cảm thấy mình không được tự nhiên. Cho đến cuối năm lớp 10, khi đó tôi không biết đó là cảm giác thích hay thần tượng nữa. Tôi thấy ngại ngùng mỗi khi chạm mặt một bạn nam tên Tuấn lớp bên cạnh cậy ấy đẹp trai, học giỏi và rất nhiều tài lẻ, đàn hát, sáo…

Tôi đã mạnh dạn chủ đọng bắt chuyện làm quen bằng cách tham gia lớp học thêm Hóa để có cơ hội tiếp xúc với cậu ấy nhiều hơn. Cuối cùng cũng thành công tôi chủ động bắt chuyện rồi hỏi bài tập thầy giáo giao về nhà. Lâu dần chúng tôi trở thành cặp đôi cùng tiến cùng nhau học và giải các đề Hóa khó mà thầy giáo ra. Chúng tôi như hình với bóng, được các bạn nữa thích và viết thư. Nhưng tôi không hề có cảm giác thích ai trong bất kỳ họ lòng tôi chỉ suy nghĩ về cậu bạn thân kia. Nhiều khi tôi chỉ mong nhanh đến giờ ôn thi học sinh giỏi để có thể gặp cậu ấy cho đỡ nhớ.

Tình cảm đó của tôi chôn giấu suốt 3 năm cấp 3 không dám thổ lộ. Ngày bế giảng tôi đã mạnh dạn tỏ tình với cậu ấy.

  • Tuấn có biết Sơn thích Tuấn không?
  • Chúng ta là bạn thân cậu đừng nghĩ nó đi quá xa như vậy.
  • Cậu bị bệnh rồi, cậu nên điều trị tâm lý đi. Tớ thích con gái chứ không thích con trai.
  • Uhm! Tớ biết rồi, chắc tớ bị bệnh.

Kể từ hôm đó tôi cố liên lạc với cậu ấy nhưng cậu ấy dã thay số điện thoại. Khi đến nhà tôi được hàng xóm của cậu ấy cho biết, gia đình đã chuyển sang Mỹ để cậu ấy có điều kiện học tốt hơn. Tôi đã khóc như một đứa trẻ, khóc vì không được gặp cậu ấy lần cuối, khóc vì không biết đó có phải là tình yêu.

Sau đó tôi đã tìm đến bác sĩ để điều trị tâm lý bác sĩ nói có thể đó chỉ là tình cảm nhất thời tôi không nên quá lo lắng tôi cần điều trị về tâm lý và có bạn gái. 1 năm sau tôi vẫn không nào quên được hình bóng của cậu bạn thân đó tôi đã tìm đủ cách để có thể liên lạc được với cậu ấy.

Khi tôi xin được số điện thoại và gọi cho Tuấn, bố mẹ cậu ấy cho biết Tuấn vì muốn về Việt Nam gặp lại tôi mà cậu ấy đã phóng xe ra sân bay và bị tai nạn. Tôi đã khóc rất nhiều, có lẽ đây chính là tình yêu mà tôi đã tưởng nhầm là bệnh.

Tôi đã không yêu ai suốt 7 năm cho đến khi gặp vợ tôi hiện tại cô ấy cá tính và mạnh mẽ, cô ấy là người chủ dộng bắt chuyện làm quen tôi khi tôi đang uống rượu ở bar. Tôi đã ôm cô ấy và khóc, tôi không thể nhớ được sau đó đã xảy ra chuyện gì. Chỉ biết sáng sớm hôm sau dậy tôi thấy cô ấy nằm cạnh tôi trong bộ dạng trần truồng.

  • Anh không cần bận tâm về chuyện này đâu, em là người chủ động.
  • Anh phải có trách nhiệm với em.

Nhưng cô ấy không đồng ý chỉ để lại mảnh giấy ghi số điện thoại và nói khi nào anh buồn thì lại tìm em nhé, em thấy rất thích anh.

Hai tuần sau tôi chủ động liên lạc lại với cô ấy, đấy là lần đầu của tôi tôi thấy rất hôi hận và muốn mình cần phải làm gì để bù đắp cho người con gái ấy. Chúng tôi đã gặp nhau và nói chuyện với nhau như những người bạn. Cô ấy rất hiểu tôi và nói chuyện rất hợp. Tôi thấy cảm nắng cô ấy, một tháng sau cô ấy nói với tôi chuyện tối hôm đó đã làm cô ấy có thai.

Tôi rất bất ngờ nhưng đứa trẻ không có tội, tôi đã  đề nghị cô ấy tổ chức đám cưới. Tôi không công khai có người yêu đùng một cái thông báo đám cưới làm nhiều người giật mình. Chúng tôi kết hôn với nhau và sống cuộc sống yên bình 12 năm, nhưng trong lòng tôi luôn xuất hiện hình ảnh của cậu bạn thân. Tôi nghĩ rằng đó chỉ là ám ảnh của ngày xưa thôi.

Tôi chuẩn men hiện tại tôi đã có gia đình và 2 cô công chúa xinh xắn, nhưng mọi chuyện vỡ lẽ ra khi tôi gặp Nam cậu thanh niên trẻ vừa vào công ty tôi làm ở bộ phận Maketting cậu ta giống hệt Tuấn người mà tôi đã thầm thương suốt 3 năm cấp 3. Ngày nào tôi cũng nhìn cậu ta từ cách cậu uống trà, làm việc đều giống Tuấn. điều đó làm tôi càng quan tâm cậu ta nhiều hơn, 1 tháng 2 tháng tôi cảm mến cậu ta và mời cậu ấy đi ăn cơm trưa. Tôi dần về nhà muộn vì những buổi tụ tập cùng mọi người trong cơ quan. Thực ra đó chỉ là cái cớ mà tôi muốn ở gần Nam tiếp xúc với cậu ấy nhiều hơn nữa. Đầu tôi khi nào cũng xuất hiện hình ảnh của Nam. Tôi đã mạnh dạn nhắn tin qua lại hỏi thăm sức khỏe khi cậu ấy bị ốm phải nghỉ làm. Tôi biết rằng mình đang ngày càng lún sâu vào thứ tình yêu đáng trách này, nhưng ở bên cạnh Nam nhìn thấy nụ cười của cậu ấy tôi thấy mình hạnh phúc và bình an lắm.

Trong một lần say rượu chẳng hiểu vì sao tôi lái xe đến nhà Nam tôi lại khóc và tỏ tình với cậu ấy. Cậu ấy đã đánh tôi và đuổi tôi ra khỏi nhà, ngay ngày hôm sau cậu ấy nộp đơn xin thôi việc.

  • Tại sao em nghỉ việc?
  • Em cảm thấy ở đây không phù hợp với em.
  • Nếu là chuyện hôm qua thì cho anh xin lỗi nhé, chắc anh hơi quá chén.
  • Không phải lỗi tại anh, em nghĩ em bị bệnh nên em sẽ đi chữa.
  • Em bị bệnh gì?
  • Nếu chữa không khỏi em sẽ quay lại tìm anh.

Một lần nữa tôi lại làm mất đi người tôi cảm thấy hạnh phúc và bình yên. Tôi đã cố gắng gọi điện và liên lạc với cậu ấy bằng mọi cách nhưng đều bặt vô âm tín. Tôi lại tiếp tục quay trở về cuộc sống bên vợ con đi làm về sớm và chăm sóc con giúp vợ. Tôi nhớ Nam, ôm vợ nhưng toi luon có cảm giác đó là Nam, tôi căm ghét bản thân mình vì dã làm điều sai trái với vợ nhưng tôi không thể nào ngừng nhớ về cậu ấy.

Một năm sau tôi nhận được một cuộc điện thoại từ số máy lạ.

  • Anh Sơn à, em Nam đây.
  • Nam à, em vẫn khỏe chứ.
  • Bệnh của em chữa không thể khỏi, em có chuyện muốn gặp anh.
  • Em cho anh địa điểm nhé, anh đến ngay.

Nam nói đã trót yêu tôi và trong những ngày cắt đứt liên lạc đó cậu đã cố gắng để quên tôi, cố gắng để điều trị tâm lý nhưng vẫn nhớ về tôi. Chúng tôi đã ôm nhau khóc như cặp tình nhân yêu xa lâu ngày mới gặp.

          Từ đó tôi luôn lén lút giả vờ đi công tác để đến với Nam tôi nhận ra rằng đây chính Nam là người mang lại cho tôi hạnh phúc và cuộc sống ám áp của gia đình. Tôi rất muốn cho cậu áy một danh phận rõ ràng nhưng tôi cũng không thể ly hôn và nói cho cô ấy và gia đình tôi biết sự thật tôi là người đồng tính.

Tân

 

Thẻ:

Điểm nhấn

Tìm kiếm nhiều nhất