Mang thai đến tháng thứ 7 nhưng tôi vẫn bị mất con

19/09/2017, Lượt xem: 4276

Tôi lao qua màn mưa khi phát hiện chồng mình vào khách sạn cùng người con gái khác, đó cũng là ngày mà tôi mất con.


Tôi và chồng cưới nhau vì thách đố và trêu đùa. Tôi và anh là thanh mai trúc mã. Cùng đi học,cùng đi chơi,cùng ăn,cùng ngủ với nhau. Bố mẹ 2 bên quý nhau lắm, cứ mong 2 đứa lấy nhau.

Tôi thì học hành tử tế đã ra trường và làm trong công ty xuất nhập khẩu, còn anh suốt những năm tháng học sinh là lao đầu vào game. Tôi nói với mẹ

  • Chẳng bao giờ con lấy cái thằng Hưng bệu làm chồng đâu, nó lười lắm.

Cay cú trước lời nói của tôi, hắn âm mưu phải tán đổ và cưới bằng được tôi để trả thù cho sự “sỉ nhục” đó.

  • Này, con điên! Mày tin tao tán đổ mày, rồi cưới mày không?
  • Mày nghĩ mày tuổi gì, mà tán được tao thằng chó.

Thế rồi anh chồng ủ mưu tán tỉnh, rồi đưa tôi vào đời. Chúng tôi lấy nhau trước sự ngỡ ngàng của gia đình và bạn bè.

Mang thai đến tháng thứ 7 nhưng tôi vẫn bị mất con (ảnh internet)

Lấy nhau rồi mới biết, anh khác xa ngày xưa quan tâm và chịu khó làm ăn. Cuộc sống vợ chồng hạnh phúc. Công việc của anh cũng ngày càng phát triển và ổn định anh mạnh dạn đầu tư kinh doanh còn tôi thì xin nghỉ ở công ty xuất nhập khẩu vì đang có thai. Công việc của anh ngày càng nhiều, ít có thời gian về nhà ăn cơm cùng tôi, tôi chỉ lủi thủi 1 mình, tự đi ăn, tự đi chơi.

Dạo này thấy chồng thường xuyên về khuya và vò đầu, bứt tai tôi hỏi thư ký mới biết, công ty phá sản vì sản phẩm mới chưa ra mắt đã bị đối thủ ăn cắp ý tưởng và đã tung ra trước. Bao nhiêu vốn liếng anh dành hết cho sản phẩm này, bị kiện bản quyền, không có tiền trả lương cho công nhân họ phá máy móc và đình công. Không ai khác chính người bạn thân đã bán ý tưởng cho đối thủ khiến anh rơi vào cảnh lao đao.

  • Chồng à! Tiền mất thì có thể kiếm lại được, anh đừng buồn. Em chỉ cần anh thôi
  • Anh thương con chúng ta em à, nó chào đời mà phải ở trong căn nhà lụp xụp thế này, anh là thằng vô trách nhiệm

Anh đi xin việc nhưng không chỗ nào nhận vì đang vướng vào truy tố hình sự, càng chán nản anh lao vào rượu chè thâu đêm suốt sáng. Tôi mang bầu 7 tháng, nhưng tối nào cũng mà vác bụng bầu đi tìm chồng hết cửa hàng này đến quán bia kia.

  • Anh ơi! Mình về nhà đi
  • Về đâu, anh giờ đây chẳng còn gì cả, anh xin lỗi vợ, bố xin lỗi con gái

Anh khóc lóc xin tôi tha thứ và hứa sẽ đi xin việc không còn nhậu nhẹt nữa, nhưng được 1,2 hôm rồi đâu lại vào đấy, ngựa quen đường cũ. Lần này anh có đi với những cô gái làng chơi. Tôi ôm bụng theo anh suốt đêm và thấy anh đi vào nhà nghỉ cùng một người phụ nữ khác.

Tôi đã ngồi đợi bên ngoài sảnh rất lâu, tôi không thể khóc. Tôi đã không còn nước mắt kể từ sau khi chồng phá sản và lao vào rượu chè, ngày nào cũng khóc vì đợi chồng, thương chồng.

Anh thấy bóng tôi ở sảnh khách sạn, anh chạy lại ôm chân tôi và khóc.

  • Anh xin lỗi vợ, anh sai rồi, anh không nên có người phụ nữ khác khi em đang mang thai.

Tôi đã hứa sẽ thật bình tĩnh giải quyết, nhưng đứng trước chồng và người phụ nữ kia, chân tay tôi bủn rủn, chân tôi không làm theo suy nghĩ của tôi, nó ép tôi chạy thật nhanh ra ngoài. Mưa bỗng nhiêu trút xuống, một chiếc ô tô lao đến rồi một tiếng két, khi tỉnh dậy tôi thấy mình đang nằm trong căn phòng trắng toát, sờ bụng không thấy con đâu, tôi hốt hoảng.

  • Con tôi đâu rồi?
  • Vợ à! Em bình tĩnh
  • Tôi hỏi anh con tôi đâu rồi
  • Nó mất rồi, là tại anh, anh là thằng bố không ra gì, anh xin lỗi anh hứa sẽ bù đắp cho em.

Trúc

 

Thẻ:

Điểm nhấn

Tìm kiếm nhiều nhất