Lấy chồng rồi nhưng em vẫn nhớ người yêu cũ

05/10/2017, Lượt xem: 7230

Chia tay người yêu cũ 2 năm và lấy chồng được 1 năm nhưng tôi nhớ người yêu cũ đến mức bứt rứt, đê tiện đến nỗi trong mơ tôi cũng nghĩ về anh.


Em năm nay 27 tuổi đã từng có hai anh người yêu. Anh đầu là năm em học lớp 9, anh tốt tính, yêu trong sáng, đến khi em đi học đại học, em chia tay vì gặp người yêu thứ hai. Anh níu kéo nhưng em không đồng ý, mối tình 4 năm của em chấm dứt như vậy đó, giờ anh đã cưới vợ có con rồi.

Yêu anh thứ hai này, vượt bao khó khăn cùng nhau, em rất yêu anh ấy, ba mẹ bắt em về nhà xin việc và làm ở quê thì em cứ nằng năc ở lại Hà Nội cùng anh, dùng mọi cách kiếm tiền để có thể ở bên anh.

Ảnh internet

Có hôm hai đứa hết tiền nhịn ăn cả ngày cùng nhau ý. Anh cũng tốt, chỉ có điều hơi cục tính thôi, yêu nhau 5 năm thì em bị đánh 2 lần, chính vì điều đó mà em sợ, sợ cảnh vũ phu.... Năm cuối đại học em có bầu với anh, em muốn cưới thì anh lại bảo đi khám thai, rồi anh kêu bỏ, em không thể nào quên được ngày hôm ấy, em hay bị đau ốm nhưng toàn phải đi một mình. Anh không đi cùng vì bjaan dở trận game.

Chắc đến chết em cũng sẽ không bao giờ quên cảm giác ngồi bệnh viện một mình để đợi khám, rồi mệt nhoài lại bắt xe bus về phòng. Anh không những mê game mà còn mê thú cưng lắm, anh nuôi  rồng đất, chó các loại, anh chăm nó có hôm quên ăn quên ngủ, ngày nào em cũng phải nấu nướng giặt giũ cho cả anh và cả mấy con đó, chỉ cần nấu sai ý là em bị anh cằn nhằn ngay.

Em ra trường bắt đầu đi làm, gia đình em vỡ nợ, cần khoản tiền lớn chi trả, em lại vừa mua xe máy, xe 45 triệu, thì mượn của anh 20 triệu, xe đứng tên anh vì anh người Hà Nội em ở tỉnh muốn làm biển Hà Nội sau bán đỡ mất giá. Cãi nhau anh đuổi em đi, anh nói.

  • Giờ anh chỉ cần quên được em, chia tay em, anh sẽ không còn bận tâm gì nữa.

Sau 3 tháng em trả hết tiền, em dọn đi đến gần công em, rồi em nghỉ văn phòng, đi buôn bán chung với một anh gần 40 tuổi.

Nhưng thật sự là em và anh ấy không có gì cả, vì anh ấy già rồi, k phải gu của em. Người yêu em anh ấy luôn ghen vô cớ, có hôm còn giam em ở nhà, không cho em đi lấy hàng, nhìn anh vậy em thấy vừa thương vừa bực mình.

Sau đó, do không chịu được tính của anh mà em chủ động chia tay. Anh vẫn níu kéo nhiều lắm, lúc đó thấy anh chiều chuộng hơn nhưng em vẫn quyết định chia tay vì em quen chồng em hiện tại. Quen và yêu 1 năm thì quyết định cưới, vì nhà xa nên chúng em cưới 2 lần cưới ở nhà trai tháng 2 thì tháng 12 dương tới đây mới cưới bên nhà gái, kiểu báo hỷ ý ạ. Cuộc sống ổn định, chồng em làm sale, lương hơn 30 tr. Chồng em chịu khó làm ăn lắm, hiền ngoan, anh hơn em 7 tuổi, đẹp trai, nấu ăn khéo, ngày nào cũng đi làm về rồi nấu cơm thôi. Chồng sẵn sàng gửi tiền về để bố mẹ em trả nợ mà không phàn nàn chút nào, thậm chí xây nhà thì anh cũng xây thêm phòng để xác định sau này bố mẹ về già sẽ đón ông bà xuống ở cùng tụi em.

Anh quá tốt với em, vợ chồng em ở riêng không ở chug bố mẹ chồng, mới mua đất đang xây nhà, chưa có em bé,nhưng lúc này khi kinh tế ổn định hơn thì chẳng hiểu sao em lại nhớ đến người yêu cũ đến thế. Em vẫn chăm sóc gia đình, chăm chồng hiếu thảo với mẹ chồng, hiền dịu nhưng trong lòng em thật sự rất nhớ anh, nhớ bố mẹ và gia đình anh. Em biết đọc đến đây nhiều người sẽ chửi em nhiều lắm nhưng thật sự em không biết phải làm sao điều khiển cảm xúc của em nhớ là vậy, nhưng em không bao giờ dám gặp hay nói chuyện gì.

Biết tin anh sắp cưới vào tháng sau, lòng em cứ buồn lắm. Em không hiểu vì sao nữa, đặc biệt khi em biết chuyện nhà vợ của anh ấy lại ngay sát nhà của em.

Hà nội này nhỏ bé quá... ngày nào em cũng vào face xem thông tin, xem ảnh cưới của anh.

có hôm em nhớ quá, em tự lái xe về nhà anh ở Sóc Sơn. Chỉ đậu xe gần đó, nhìn gia đình anh sinh hoạt, nhìn lại bố mẹ, anh chị và cháu. Nhà anh có có đứa cháu hơn 6 tuổi, em nhớ em còn về nấu cỗ hôm đầy tháng, nó quý em lắm, đợt chia tay mà em không về cùng anh thì nó cứ hỏi anh về em suốt, em còn đan dở hai cái váy cho bé My, nhưng k kịp đưa rồi.

Em cứ nhìn mà khóc rồi lại lái xe về, có hôm bị cô hàng xóm nhìn thấy, cô gõ cửa kính bắt mở cửa bằng được, hai cô cháu nói chuyện, câu chuyện ngắn lắm mà nghẹn ngào

  • - Sao còn yêu mà không nói?
  • - Cháu cưới chồng rồi cô ạ
  • - Duyên phận cả, đừng nghĩ về mảnh đất này nữa. Ngày Tuấn nó về nói chia tay, mọi người đều bất ngờ. Đồ đạc của cháu vẫn ở phòng, mẹ nó cất kỹ lắm.

Em chỉ nghẹn, rồi chào về, thế đấy!

Các chị cứ chửi em thôi, em không kiềm chế nổi, quãng đường từ Sóc Sơn về nhà, tất cả như từng kỷ niệm, nhìn đâu cũng thấy hình ảnh anh, chỉ khác là ngày xưa hai đứa đi xe bus, đi xe máy cà tàng về quê nhưng lúc nào cung vui vẻ, cười đùa, giờ ngồi xe mà nước mắt em cứ rơi. Làm sao để vượt qua để k nghĩ tới đây?

Em thật sự không muốn có lỗi với chồng ngay cả trong suy nghĩ, nhưng đến mơ em còn nghĩ đến. Em muốn thoải mái tư tưởng thôi, chứ thật sự thì chắc chắn không bao giờ được phép gặp lại nhau.

Hôm nay nhân viên nhà em báo anh có đến, nhưng em né. Em nghĩ gặp nhau chẳng để được gì, không bao giờ muốn gặp lại.

Chuyện này xảy ra được gần hai tháng nay, cứ đêm về là em nhớ anh ấy kinh khủng luôn, kiểu cồn cào ruột gan, nóng lòng kinh khủng khiếp, muốn phi ra để gặp anh bằng được

Các chị tin không? Em bứt rứt đến độ em phải ra phòng khác để nhìn ảnh anh rồi mới ngủ ngon được. Em đê tiện quá, em có lỗi quá. Giờ em phải vượt qua như thế nào?

Minh Hạnh 

Thẻ:

Điểm nhấn

Tìm kiếm nhiều nhất