Không sợ lấy chồng muộn chỉ sợ lấy phải chồng hèn

02/02/2018, Lượt xem: 1060
Không sợ lấy chồng muộn chỉ sợ lấy phải chồng hèn

Chỉ vì quá tin tưởng vào những lời mật ngọt mà Kiều đã lỡ bước chân vào cuộc sống hôn nhân ngục tù, chán nản.


Tin tưởng vào tình yêu và hi vọng tình có một cuộc sống hôn nhân viên mãn Kiều vột vàng nhận lời làm đám cưới với Tùng sau 6 tháng hẹn hò. Nếu như được lựa chọn lại, chắc Kiều sẽ không bao giờ lấy Tùng làm chồng. Một người đàn ông chỉ lo ấm thân không quan tâm đến vợ con, hàng tháng tiền đi làm được bao nhiêu Tùng đều đưa hết cho mẹ anh ta.

khong-so-lay-chong-muon-chi-so-lay-chong-hen

ảnh minh họa

- Con hết tiền mua sữa, nhà hết tiền mua gạo. Kiều hỏi Tùng thì chỉ nhận lại những lời lẽ khinh miệt.

- Có đứa con cô nuôi cũng không nên thân, thế thì làm gì mà ăn nữa?

- Tiền lương em đi làm cũng ết rồi, anh đi làm về anh có đưa cho em đâu?

- Con cô đẻ ra hay tôi đẻ ra, tôi phải lo cho bố mẹ tôi nữa chứ.

- Anh nói như cái Tủn nó không phải con anh vậy?

- Tôi không nói nó không phải con tôi, mà cô chỉ ăn với chăm con thì lo mà làm chứ.

- Anh vô lý thật đấy!

- Tôi cảnh cáo cô, đừng mất dạy với chồng.

Những cái tát của Tùng liên tiếp dáng xuống mặt Kiều. Đánh vợ xong Tùng lại bỏ ra ngoài đi nhậu nhẹt cùng mấy bạn ngày cấp 3, mang tiếng lấy chồng thành phố không mất tiền thuê nhà nhưng cuộc sống với mẹ chồng của Kiều còn kinh khủng hơn sống thuê nhà vất vưởng như ngày mới ra trường.

Mặc dù hàng tháng Tùng đã đưa tiền để bố mẹ chồng thuê giúp việc và mua đồ ăn nhưng mẹ chồng luôn dùng những lời lẽ cay độc bắt Kiều làm việc nhà nấu cơm, giặt quần áo.

Nhà mình có người giúp việc mà mẹ, con đi làm cả ngày rồi, con muốn có thời gian dành cho con gái.

Người giúp việc thì sao làm tốt bằng người nhà mình. Vả lại cô ở nông thôn cũng quen làm rồi thì làm đi. Tôi không tin tưởng chị ta.

Vâng.

Ban ngày đi làm về lo cơm nước, giặt quần áo, dọn dẹp xong cũng gần 10 giờ tối, khi đó bé Tủn cũng đã theo bà giúp việc đi ngủ, không có thời gian chơi với con, gần gủi với con cộng với việc chồng cứ nhậu nhẹt về lại đánh đập Kiều, Tùng cho rằng Kiều ở nhà chỉ ăn trắng mặc trơn đi làm về rồi để mẹ chồng hầu hạ nên đánh đập cô không thương tiếc.

Đã cần 10 năm đi làm nhưng Tùng vẫn giậm chân tại chỗ, làm việc cho một công ty người quen, Tùng không dám ra bên ngoài xin việc vì sợ khả năng của mình không đủ để có thể làm công việc áp lực và khó hơn.

Với vợ con thì ki bo, với đồng nghiệp thì không muốn nhờ ai bao giờ vì sợ mình phải trả công. Với bố mẹ thì răm rắp nghe lời.

Không sợ lấy chồng muộn mà chỉ sợ lấy phải chồng hèn. Một thằng đàn ông sau mỗi lần đánh vợ, chửi con thì lại xin lỗi.

Anh hứa anh sẽ không bao giờ đánh mẹ con em nữa.

Sau mỗi lần giận dỗi là tha thứ, nhưng không thê thay đổi tính cánh của một con đàn bà trong một thằng đàn ông được. Nếu để mẹ chồng nhìn thấy gia đình mình đang hạnh phúc, chồng bỗng nhiên chiều vợ thương con thì mẹ chồng lại mách với chồng,

Con Kiều nó hỗn, mày về mà dạy lại vợ mày.

Đẻ được một đứa con, nuôi 3 mấy năm trời, giờ nó vì một đứa con gái quê mùa mà cãi lời bố mẹ.

Nhà này đúng là vô phúc.

Nói đến chuyện ở riêng, thì chồng luôn gạt phăng đi. Với lý do không đủ tiền mua trung cư, gia đình có mỗi anh là con trai duy nhất anh không thể ra ngoài ở được. Đã nhiều lần Kiều đè cập đến chuyện ly hôn vì cô không thể sống trong một căn nhà ngột ngạt như thế này mãi được, đến quyền yêu thương và chăm sóc con gái của mình cô còn bị soi mói, dè bĩu thì làm sao có thể sống thêm mấy chục năm nữa với bà mẹ chồng độc đoán khó tính và anh chồng hèn hạ chỉ biết núp váy mẹ.

- Nếu cô ly hôn thì cô phải để con Tủn lại cho tôi.

- Nó là con tôi sinh ra, anh có quyền gì mà đòi nuôi con tôi.

- Nếu đưa ra tòa thì tôi là người có khả năng nuôi con đấy.

- Vậy anh làm đơn đi.

- Này! Tôi còn sống sờ sờ ở đây. Ai cho chị ly hôn mà chị ly hôn, hay chị có người con trai khác ngoài con trai tôi hả.

- Chúng con thấy mình không hợp nhau nữa, nên ly hôn để đỡ làm khổ nhau.

- Được rồi! tôi sẽ gọi cho bố mẹ chị xem bố mẹ chị dạy dỗ chị thế nào mà cãi mẹ chồng chem chẻm thế này.

- Mẹ ạ! Không sống được thì ly hôn, vốn dĩ mẹ cũng có ưa gì đứa con dâu như con đâu mà cố gắng giữ làm gì vậy mẹ?

Tôi không thể hiểu được gia đình này muốn gì nữa, tôi muốn chấm dứt những ngày tháng sống trong ngục tối. Ly hôn rồi, mẹ con tôi muốn ăn rau thì ăn, ăn cháo thì ăn không ảnh hưởng đén ai. Chỉ cần cuộc đời tôi được chăm sóc con gái là tôi mãn nguyện rồi, thế mà họ làm khó tôi hết lần này đến lần khác.

Chỉ trách tôi tìm hiểu anh ta quá nhanh chóng mà làm con khổ, bố mẹ mình khổ và bản thân mình lỡ mất cả tuổi thanh xuân.

Thẻ:

Điểm nhấn

Tìm kiếm nhiều nhất