Không có bố, nó trở thành đứa không ra gì?

18/09/2017, Lượt xem: 546
Không có bố, nó trở thành đứa không ra gì?


Dù ở thời đại nào nhưng bạn không có bố và bố bạn mắc căn bệnh thế kỷ thì bạn luôn là đứa “không ra gì”

Con không có bố nên mới thế!

         Nghe câu nói đó một lần nữa vết thương lòng của mẹ nó lại rỉ máu. Mẹ nó vẫn giữ kín trong lòng để trong tim nó vẫn nguyên vẹn hình ảnh người bố đáng kính chứ không phải một ông bố nghiện chết vì căn bệnh HIV.

         15 năm rồi mẹ nó vẫn nhớ khi đó nó mới chỉ là đứa trẻ chưa đầy 3 tuổi. Vẫn ngây thơ hỏi bà ngoại nó trong đám tang bố nó:

Sao hôm nay nhà mình đông người thế bà?

Có cả nhạc nữa hả bà?

Không có bố nó trở thành đứa không ra gì

Không có bố nó trở thành đứa không ra gì (ảnh internet)

        Mẹ nó đã trải qua ngày tháng đầy nước mắt từ ngày bố nó mất. 18 tuổi biết yêu, bố và mẹ nó học chung một lớp nhưng bố nó hơn mẹ 2 tuổi. Tình yêu thời đó chỉ là những chiều tan học được cùng nhau dạo trên những ngõ ngách của phố phường, là cái nắm tay thật chặt giữa mùa đông lạnh giá và cái hôn trộm còn ngượng ngùng.

Mẹ ra trường trở thành cô giáo, còn bố là chú kỹ sư xây dựng. Mẹ nó dạy cách nhà 13km, ngày nào cũng đạp xe đi đạp xe về, ngày đó thì làm gì có xe máy như bây giờ chứ. Còn bố nó vì là kỹ sư xây dựng nên phải bôn ba khắp nơi. Cũng vì tính chất nghề nghiệp mà ngày nó trào đời cũng là ngày mẹ nó nhận được tin giữ, bố nó bị bọn công nhân dụ dỗ cho hít thuốc phiện đã thành con nghiện và nhiễm HIV. Mẹ nó như người mất hồ, khóc hết nước mắt, tưởng như chết đi, sống lại vậy.

   Bố nó nhìn mẹ nó,quỳ xuống lòng đầy ân hận.

  • Anh sai, anh sai thật rồi anh xin lỗi mẹ con em nhiều lắm.

Gương mặt bố hốc hác, tỏ rõ vẽ mệt mỏi của một con nghiện. Bố nó hứa sẽ thay đổi sẽ cai nghiện để được sống cùng với mẹ con nó thêm vài năm nữa. Bố no skhoong muốn dời xa mẹ con nó sơm như vậy. Gặp được con gái bố nó mừng lắm, xin mẹ nó được bế, được au yếm con nhưng đau lòng thay mẹ nó từ chối mọi sự chăm sóc từ người cha bệnh tật đó. Vì mẹ nó sợ sẽ lây nhiễm sang cho con.

    Nỗi đau tột cùng mẹ nó như hoá điên, mẹ nó khóc rất nhiều. Liệu có sự nhầm lẫn không? Rồi bố nó ra đi trong sự thương tiếc có, ghẻ lạnh của bà con hàng xóm nó. Mặc kệ cho kết quả của bệnh là mẹ nó và nó không bị nhiễm HIV nhưng đi đến đâu vẫn là câu nó, đồ con HIV nó còn bé, nó chẳng hiểu là gì? Nó chỉ biết các bạn của nó xa lánh nó, cô giáo cũng chưa từng bênh vực nó, các cô chú hàng xóm cấm không cho nó sang chơi. Nó khóc nó mách mẹ, mẹ ôm nó vào lòng và thủ thỉ

Con yêu! Không sao cả con sinh ra là niềm động viên của mẹ. Con không được khóc.

Bây giờ nó đã lớn nó nhận thức được, nó biết mức độ nghiêm trọng của bệnh. Nó khóc, nó buồn,nó oán trách bố. Ngày nó được cậu bạn cùng lớp để ý, nhưng khi biết hoàn cảnh của nó cậu ấy lại rời xa nó. Khi người yêu nó thật lòng thì bố mẹ người ta không chấp nhận một đứa con gái có cha chết vì HIV.

                                                                                                                   Lan

Thẻ:

Điểm nhấn

Tìm kiếm nhiều nhất