Khi tôi phát hiện mình chỉ là một đứa con nuôi

29/12/2017, Lượt xem: 1453
Khi tôi phát hiện mình chỉ là một đứa con nuôi

Bố mẹ luôn dành cho tôi những đặc quyền, những ưu tiên lớn nhất cho đến khi tôi phát hiện mình là con nuôi của bố mẹ.


- Mẹ cháu nhặt cháu từ bãi rác về đấy.

- Cháu con bà điên được bố mẹ nhặt về.

- Cháu là con nuôi của bố mẹ cháu. Chứ bố mẹ cháu làm gì có sinh được đâu.

- Không phải, bác nói dối cháu.

- Nói dối đâu mà nói dối là con gái sao nhìn mày không giống bố, cũng chẳng giống mẹ.

Ngày còn bé tôi chưa bao giờ để ý đến những lời nói của người lớn. Vì mẹ tôi nói các cô, các bác chỉ trêu con thôi, con là con gái của bố mẹ mà.

khi-toi-phat-hien-minh-chi-la-con-nuoi

ảnh minh họa

Cũng nhiều lần mẹ tôi sang nhà hàng xóm chửi nhau với họ vì việc trêu tôi là con nuôi khiến tôi phát học mới chịu. Nhiều lần cãi nhau như vậy khiến tình cảm xóm giềng bị sứt mẻ.

- Mẹ ơi! Hình như bác Tú giận mẹ hay sao mà hôm nay mẹ con mình đi qua bác ấy không nói gì.

- Kệ bác ấy đi con,mẹ chỉ cần họ không trêu con gái mẹ nữa.

Tóm lại, bố mẹ tôi là bảo kê cho tôi. Chăm sóc tôi rất chu đáo từ ngày bé cho đến khi học xong đại học. Ngày còn bé tôi không để ý nhiều đến chuyện người ta nói tôi là con nuôi của bố mẹ. Cho đến khi tôi nhận thấy tôi và bố mẹ chẳng có điểm nào giống nhau cả. Kể từ mắt mũ, tay chân, dáng đi.

Nhiều lần tôi gắng hỏi mẹ nưng mẹ toàn gạt đi nói tôi giống bà nội một ít và giống bà ngoại một ít. Chỉ vì tò  mò mà tôi lén lấy mẫu tóc của bố mẹ đi xét nghiệm AND, kết quả cho thấy tôi và bố mẹ không có quan hệ huyết thống.

Cầm kết quả trên tay tôi như muốn ngã cụy. Bố tôi là ai? Mẹ tôi là ai. Không tin đó là kết quả tôi xét nghiệm thêm 2, 3 lần nhưng cuối cùng vẫn là không cùng huyết thống.

Tôi đã khóc rất nhiều, buồn rất nhiều và tôi biết những người hàng xóm kia đã nói cho tôi biết sự thật, tôi chỉ là đứa con nuôi thì đừng đòi hỏi bố mẹ nhiều quá.

- Tại sao bố mẹ giấu con con la con nuôi của bố mẹ.

- Con nói gì vậy? con là con đẻ của bố mẹ.

- Bố mẹ đừng nói dối con nữa, con biết hết rồi.

- Dù chuyện gì xảy ra, kết quả thế nào con vẫn là con của bố mẹ.

- Thôi, bố mẹ đừng quan tâm con nữa, con xin lỗi suốt thời gian qua đã làm phiền bố mẹ. Xin bố mẹ đừng tìm và gọi cho con.

Phải rồi, họ không có công sinh thành, nhưng có công dưỡng dục đã lo lắng chăm sóc, họ đau khi tôi đổ bệnh, họ buồn khi tôi khóc, họ vui khi tôi nhận điểm 10 và họ cũng buồn phiền mỗi khi tôi cãi lời.

Là con nuối thì tôi còn có quyền gì để đòi hỏi mẹ phải cho con cái này, bố phải chiều con thế nọ. Cuộc sống hạnh phúc và ý nghĩa dường như đã biến mất khi tôi biết được sự thật.

Còn đau đớn hơn nữa, khi bố phóng xe từ quê lên thành phố chỉ để gặp tôi và khuyên tôi không được buồn, để giải thích với tôi việc bố mẹ nhận nuôi tôi. Chưa kịp gặp tôi ông đã bị tai nạn.

Ông mất máu nhiều, không có người hiến máu, máu trong kho không đủ còn tôi thì nhóm máu không hợp, không thể cho ông. Tôi chưa từng giúp được bố mẹ việc gì mà chỉ mang cho họ những nỗi đau. Sống với bố mẹ 25 năm, tôi chưa từng nấu cho ông bà 1 bát cháo, nói 1 câu con yêu bố mẹ mà tôi chỉ đòi hỏi họ phải làm, phải có tôi thi cái này, học cái nọ, bằng này bằng kia.

Con sẽ không giận bố mẹ chuyện bố mẹ giấu con là con nuôi nữa, con xin lỗi bố mẹ, ngàn lần xin lỗi bố mẹ. Hiện tại, con chỉ biết cầu mong cho bố tai qua nạn khỏi, con hứa sẽ là đứa trẻ ngoan không làm bố mẹ phiền lòng.

Thẻ:

Điểm nhấn

Tìm kiếm nhiều nhất