Con gái của một ả cave thì đã sao?

16/09/2017, Lượt xem: 5110
Con gái của một ả cave thì đã sao?

Tôi viết những dòng này lên đây kể về 25 năm đau khổ và bị sỉ nhục một cách ghê sợ. Tôi không xấu hổ mà ngược lại tôi trân trọng và yêu mẹ tôi hơn bao giờ hết, dù người đời có nhìn nghề bán thân bằng ánh mắt tầm thường và rẻ mạt.


Tôi sinh ra không có bố, mẹ tôi thì bận đi làm, mẹ tôi làm cái nghề mà tất cả mọi người đều khinh bỉ trong một lần vì tin tưởng nhầm người mẹ tôi trót mang thai tôi. Sinh tôi ra trong sự mất mát và hắt hủi, ông bà ngoại đuổi mẹ tôi ra khỏi nhà và cắt đứt mọi liên lạc. Ngày sinh tôi, mẹ vào viện sinh xong không có tiền đóng viện phí nên phải ôm tôi bỏ trốn khi tôi vừa chào đời. Mẹ tôi rắn mặt quay về cầu cạnh ông bà ngoại, thương con ông bà lại chăm sóc, nhưng những lời đàm tiếu đến tai ông bà, ông không chịu nỗi lại dằn mặt mẹ, đánh đập bà vì không dạy được con.

Mẹ thương tôi bị hắt hủi, thương bà bị đánh đập,mẹ ôm tôi rời xa quê hương. Nhưng lên đến thành phố cũng không khác ở quê là bao nhiêu, vẫn ánh mắt xem thường và cẩn thận trong từng hành động. Mọi người gọi tôi là đứa con hoang, hàng xóm ghẻ lạnh, bạn bè xa lánh.

Con gái của một ả cave thì đã sao

Con gái của một ả cave thì đã sao (ảnh internet)

 

Tôi lớn lên trong sự đơn độc và nhạt nhẽo. Duy chỉ có mẹ người mang lại cho tôi động lực để sống tiếp, động lực để học tập và làm việc. Cũng may mắn thay tôi được thầy giáo quan tâm và dạy dỗ nên thành tích học tập của tôi rất tốt. Mấy bà xóm trọ tôi cứ thấy dáng tôi hoặc mẹ đều buông những lời khó nghe

Con gái rồi cũng giống mẹ lòe loet!

Cũng đi học cơ à? Ai biết mác học sinh, sinh viên nhưng thực chất làm nghề gì?

Học hành làm gì cho tốn cơm tốn gạo! sợ những lời nói làm tổn thương tôi mà 2 tháng mẹ con tôi chuyển trọ 3 lần.

Nhưng sóng gió như thế nào cũng không làm tôi gục ngã, tôi thi đỗ đại học chuyên ngành Ngoại ngữ Anh, sau 4 năm tôi tốt nghiệp và làm giáo viên tại trường cấp 3 và nhận dịch sách tại nhà. Tôi cố gắng học và làm để mẹ không còn phải làm cái nghề bán thân đó nữa, mỗi khi nhớ lại hình ảnh nhìn mẹ đi về tả tơi là mắt tôi lại cay xè, cầu xin mẹ bỏ nghề, giận dỗi tôi bỏ mẹ xách balo đi, nhưng chỉ 1,2 hôm là lại quay về. Sợ mẹ say không ai chăm sóc, không ai nấu cơm cho mẹ ăn.

Hiện tại, có tiền tôi thuê một căn hộ rộng rãi hơn để 2 mẹ con sinh hoạt, không còn nghe những lời đám tiếu khiến mẹ và tôi bị rỉ máu nữa. Điều hạnh phúc hơn nữa là mẹ tôi đã bỏ nghề được 5 năm nay rồi. Tôi đã chứng minh được cho mọi người thấy tôi có khả năng và năng lực, con gái của “cave” thì đã sao? Tôi có quyền được thay đổi cuộc sống của mình mà.  Cái nghề “bán thân” của mẹ đã giúp tôi trưởng thành và mạnh mẽ hơn bất kỳ người con gái nào khác. Con yêu mẹ!

                                                                                                                                                                                                                             Hoàng Linh

Thẻ:

Điểm nhấn

Tìm kiếm nhiều nhất