Chuyện mẹ chồng nàng dâu là chuyện muôn thủa, không ai là không có !

09/10/2017, Lượt xem: 4948

Lấy chồng 2 năm mà mình cảm thấy ngạt thở vì cảnh sống chung với mẹ chồng. Chuyện mẹ chồng nàng dâu thực sự nan giải khi mẹ khó chịu vì chúng mình hạnh phúc,đòi hỏi con dâu phải quan tâm, gửi tiền về cho gia đình chồng, còn gia đình vợ thì không đoái hoài dù bố đẻ bị ốm.


Ngày mình sinh nở, mẹ chồng không vô chăm được ngày nào, khi con mình được 1 tuổi thì vô ở suốt. Cứ từ qua lễ 30.4 đến Tết là ở nhà mình. Bọn mình cưới nhau lại sinh con luôn nên chỉ có đủ tiền mua căn nhà trung cư cũ bé bé.

Nhà nhỏ, có gác xếp nhưng bà ko ngủ, cứ ngủ chung với vợ chồng mình, 4 người ngủ chung với nhau.

  • - Tối con dậy bỉm sữa cho cháu, mẹ không ngủ được thì lên gác ngủ cho thoải mái mẹ ạ.
  • - Mày bắt tao lên gác xếp ngủ như người ở à?
  • ảnh minh họa

Mình buồn lắm, nói ý mà mẹ chồng nghĩ mình không ra gì. Bố chồng, mẹ để ở quê một thân một mình, cũng tội nghiệp lắm, không ai cơm nước cho. Con mình ốm nằm bệnh ở viện gần 10 ngày, đồ cầm về, bà chỉ giặt cho cháu chứ ko giặt cho mình,mình phải tự về mà giặt

Người ta thì vun vén cho con hạnh phúc, mẹ chồng em thì so sánh, nói con nhà ta lấy vợ giàu, không phải lo nhà cửa, xe cộ, con dâu người ta phước đức xây nhà cho bố mẹ chồng, nói con trai bà lấy phải vợ nghèo nên cực khổ ( mà em nói thật giàu ai không thích, em cũng muốn chồng giàu chứ.

 Rồi suốt ngày kể cho chồng mình chuyện con bé kia bị chồng đánh, chồng bỏ theo gái, nói con bé kia nhường chồng cho người khác để chồng đi lấy việt kiều, quay ra hỏi mình.

- Oanh này nếu là còn thì con tính làm sao? 

Mình nghĩ mẹ muốn chia rẽ vợ chồng con hay sao mà hỏi vậy

 Nhưng mình nói

- Tùy chồng thôi, nếu anh muốn đi thì con giữ làm gì?

Nói xong bà im luôn. Rồi lại so sánh, nói người ta đi làm công nhân tháng mười mấy triệu, còn ăn học ra làm lương ko bao nhiêu?

Mình quan tâm hỏi han, nhưng chẳng bao giờ bà ừ hay nói lại một lời. Ngày nào đi làm cũng chào, đi làm về cũng hỏi, nhưng bà cứ bơ đi, coi như ko nghe thấy. Mình cũng mệt mỏi đi làm về đã mệt mẹ chồng ở nhà không lo giúp được còn tạo áp lực!

Chồng mình thì trước mặt mẹ chồng lạnh lùng bảo thủ với mình và bênh mẹ 100% , cho dù là chuyện đúng sai, còn sau lưng mẹ thì cũng vẫn quan tâm , nhiều lúc chồng lại ôm mình nhưng lại giật mình sợ mẹ thấy, bữa nào mẹ thấy vợ chồng mình nói chuyện vui xíu thì mặt mẹ chồng lại xi ra, mình có cảm giác mẹ chồng ghen tỵ với mình.

Vợ chồng mình ít nói chuyện lắm. Có hôm đi làm về thấy 2 mẹ con ổng nói chuyên hợp lắm, lâu lắm. Rồi chồng quay ra chơi với con xíu, rồi chơi điện tử, đọc báo, cũng chẳng thèm hỏi mình tiếng nào. Còn mình đi làm về tắm con, cơm nước, giặt dũ, dọn dẹp rồi cho con ngủ là hết buổi tối. Mẹ chồng thì ngủ sớm, 9h30 là chuẩn bị đi ngủ rồi.

Nhiều lúc muốn ôm chồng 1 cái cũng khó, 4 người ngủ chung 1 gường nên chẳng giám ôm ấp gì cả, năm nào cũng vậy nên tình cảm vợ chồng chẳng còn nữa. Bà lại không ưa mình nên, chỉ cần em sơ hở là nói.

Cuộc sống của mình mệt mỏi quá, đi làm về tưởng rẳng được nghỉ ngơi nhưng lại áp lực vô cùng. Mình từ 60kg sút xuống còn 44kg vì stress và quá áp lực, sống chung với mẹ chồng.

Một người không sinh ra mình, không lo cũng không cho mình được cái gì, lại đòi hỏi mình phải như thế này thế kia.

 Nhớ lắm ngày cưới, đuổi chồng đi, thuyết giáo mình 1 trận, còn nói dâu người ta gửi về cho bố mẹ chồng tháng 4 – 5 triệu. Mình cũng im lặng hàng tháng tích góp ít để gửi về cho mẹ chồng.

Còn gia đình bố mẹ đẻ không có được đồng nào, được cuộc điện thoại hỏi thăm là may mắn rồi. Dạo gần đây bô smifnh ốm, mình nói chồng sao ko điện thoại về hỏi thăm ba mẹ em, bà nhảy vô nói.

  • - Bác nó, nó còn không điện huống chi ba mày.

Nghe mà đau lắm, mình đối xử với bố mẹ chồng như bát nước đầy, còn họ đối xử với mình như bát nước hắt đi. Cuộc sống này trở lên vô vị lắm, cứ thế này ko biết sẽ ra sao?

Minh Hạnh

Điểm nhấn

Tìm kiếm nhiều nhất