Chồng bị tai nạn lao động,vợ bỏ tôi lấy một người đàn ông giàu có.

26/11/2017, Lượt xem: 3804

Nếu tôi không bị tai nạn lao động thì có lẽ vợ tôi không phải bán nhà, đã không bỏ tôi để thao một người đàn ông giàu có khác. Bố con tôi không phải bơ vơ đi xin từng bữa ăn như thế này.


Tôi và vợ tôi sinh ra ở nông thôn, chúng tôi cưới nhau khi cô ấy còn chưa tròn 18 tuổi. Vì nhà nghèo,tôi còn chua được học hết lớp 12 thì phải bỏ học để phụ bố mẹ việc nhà, gia đình vợ tôi cũng không khá giả hơn là mấy. Quanh năm, bán lưng cho trời, bán mặt cho đất, nuôi 5 con vịt trời.

ảnh minh họa

Vợ tôi là con cả nên phải chăm lo mọi thứ trong nhà, nuôi em ăn học, đỡ đần mẹ việc đồng áng. Biết chúng tôi thương nhau nên gia đình 2 bên cũng tổi chức sơ sài, thắp nén hương lên gia tiên, rồi 2 đứa về ở cùng nhau. Ngày cưới nhau chúng tôi không có nổi tiền mua một chiếc chăn mới để đắp, thương tình bà bác đã cho một chiếc chăn cũ để 2 vợ chồng có cái đắp cho ấm.

Hai vợ chồng dự định 2,3 năm sau mới sinh con, vì vợ tôi muốn có của ăn của để. Chúng tôi dọn ra ngoài ở riêng bên cạnh cái hồ hai vợ chồng vay mượn tiền thầu lại của xóm. Cả khu hồ đó, chúng tôi trồng trọt, chăn nuôi gà vịt,rồi nuôi cá bán cho dân làng. Dần dần kinh tế 2 vợ chồng cũng ổn định, chúng tôi quyết định sinh con. Có ai ngờ rằng, đúng lúc mà gia đình đang làm ăn tử tế, có đồng ra đồng vào thì năm đó cả làng tôi mất mùa, gà vịt bị dịch chết không còn một con.

 Vốn là nhà có điều kiện hơn hẳn chòm xóm, nhưng đợt dịch qua đi vợ chồng tôi cũng tay trắng. Tôi đành để vợ ở nhà lên thành phố kiếm việc mưu sinh. Đợi khi nào kiếm đủ tiền sẽ quay trở về tiếp tục chăn nuôi, trồng trọt. Tôi theo một anh cùng quê lên thành phố đi làm, vì không có bằng nên đành xin làm phụ hồ.

Mỗi tháng tiêu pha, ăn uống tôi cũng gửi được cho vợ 5 triệu để ở nhà lo bỉm sữa cho con, không nhiều nhưng ơ quê như vậy là đủ rồi.

Được 2 năm khi tôi quyết định về quê để tiếp tục chăn nuôi thì tai nạn ập xuống. Tôi bị tai nạn lao động khi xay bê tông, rồi mất 1 cánh tay phải. Để phẫu thuật cho tôi mà vợ phải đi vay ngân hàng 50 triệu, đ tiền thuốc thang, tiền viện phí. Đến kỳ trả cho ngân hàng, vợ chồng tôi chưa có tiền, đành phải bán mảnh đất mà cả nhà đang ở.  Tôi như một kẻ vô tri,vô giác. Mọi hoạt động đều phải cần sự trợ giúp của vợ.

Đang là lao động chính trong gia đình, thì hiện tại tôi như một kẻ bù nhìn. Những việc đơn giản sinh hoạt cá nhân tôi đều cần sự trợ giúp của vợ, con cũng còn nhỏ. Vợ tôi như chăm 2 đứa trẻ con một lúc.

- Vì anh mà em vất vả nhiều rồi. Anh xin lỗi, anh sẽ cố gắng để bù đắp cho em.

- Cái số nhà mình nó hẩm hiu thì biết làm sao được, anh nhanh khỏe lại để chăm con em còn đi làm nữa.

Khi tôi bắt đầu sử dụng được tay trái thì vợ tôi muốn lên thành phố đi làm để kiếm tiền trả nợ. Thời gian qua vì lo lắng cho tôi mà cô ấy đã gầy và già đi rất nhiều rôi,một cô gái chưa đầy 25 tuổi đã nhăn nheo và già nua.

Sau khi được người quen giới thiệu cô ấy lên làm giúp việc cho một gia đình nhà giàu. Hàng ngày cô ấy chỉ cần cho con ông bà chủ ăn, ru ngủ và nấu cơm. Cô ấy nói công việc nhàn lắm mà lương lại cao, hàng tháng ăn rồi cũng còn 5, 6 triệu. Cũng đủ tiền trả lãi và tiền cho 2 bố con thuốc men, sinh hoạt ở nhà.

3 tháng nay tôi không hề nhận được bất kỳ thông tin gì từ vợ tôi. Mọi chuyện xảy ra khiến tôi bị sock, khi nghe người quen nói vợ tôi ngoại tình. Gặp vợ tôi đi cùng một người đàn ông lạ và bước từ xe ô tô xuống. Cô ấy ăn mặc rất sành điệu và xinh đẹp.

Nghe nói vậy tôi không tin vào tai mình, gọi điện rất nhiều nhưng đều không liên lạc được. Tôi đành bế con lên thành phố tìm vợ. Khi đến địa chỉ nhà mà cô ấy nói đang làm giúp việc thì gặp một người phụ nữ đứng tuổi.

- Cậu tìm ai?

- Cô cho con hỏi, ở đây có ai là Tâm không?

- Cậu tìm bà chủ tôi có việc gì?

- Tôi là anh trai cô ấy, lâu nay cô ấy không liên lạc về nhà, nên tôi lên xem thế nào?

- Cậu có nhầm không? Cô chủ tôi mồ côi mà.

Tôi như chết lặng khi nghe những lời nói đó. Đúng lúc đóc vợ tôi bước từ trong nhà ra, cô ấy thật kiêu sa và lộng lẫy. Khi nhìn thấy tôi cô ấy vội vàng bảo người phụ nữ trung niên kia đóng của và nói “ăn xin bây giờ liều thật, dam gõ cửa nhà vào xin, thấy người sang bắt quàng làm họ”.

Tôi vẫn đợi cô ấy ở cổng,đợi để có một câu trả lời thỏa đáng. Chúng tôi đã từng rất yêu nhau, còn có với nhau một cậu con trai nữa mà. Sau nhiều giờ chờ đợi, cuối cùng cô ấy cũng chịu ra gặp tôi.

- Em xin anh, xin anh đừng đến tìm em nữa, bây giờ cuộc sống của em đang rất tốt. anh ấy yêu em và choem rất nhiều tiền. Đây là số tiền, đủ để 2 bố con có thể đi đến một nơi xa và sinh sống suốt quãng đời còn lại.

- Em không còn yêu anh, yêu con nữa à? Nó là con em mà.

- Chúng mình yêu nhau khi tay anh đã cụt, không thể lo được cho em và con à? Anh không thấy mình vô dụng, không được tích sự gì à?

- Sao em lại trở nên như vậy? anh yêu em, mình về đi,chúng ta sẽ cố gắng.

- Anh đừng nói nữa, anh muốn tôi mang luôn đứa con này đi không? Anh nhìn lại bộ dạng của anh xem, anh có xứng khi đi cạnh tôi không? Làm ơn hãy buông tha cho tôi.

Hóa ra, cô ấy đã được ông bà chủ gả cho một gia đình giàu có. Cô ấy dã quen tôi, đã quên con trai và quên hết những khó khăn ngày xưa mà 2đứa cùng nhau trải qua rồi. \

Hạnh Ly

 

Điểm nhấn

Tìm kiếm nhiều nhất